Hôm nay cũng may có anh ấy.
Nói ra thì anh ấy đã giúp tôi mấy lần rồi.
Dù lần đầu chúng tôi gặp nhau không vui vẻ cho lắm.
Nhưng anh ấy cũng là người tốt.
“Yên tâm, anh sẽ nói.”
Anh xoa đầu tôi, bảo tôi nghỉ ngơi thêm.
Anh đi rồi, tôi lập tức lấy điện thoại ra.
Minh Dã nhắn tin cho tôi.
“Bé cưng, rốt cuộc anh có phải người em yêu nhất không?”
Tôi: ???
Anh ấy sao vậy?
Sao đột nhiên hỏi câu kỳ lạ như thế.
“Đương nhiên rồi, trong lòng em chỉ có mình anh thôi.”
Minh Dã không trả lời.
…
Ba ngày sau, buổi tối tôi đi dạo với bạn cùng phòng thì gặp Kỳ Chi Dã.
Tôi đang phân vân có nên chào không.
Kỳ Chi Dã đã chủ động mở lời:
“Ninh Khê, sức khỏe em thế nào rồi?”
“Đỡ nhiều rồi, cảm ơn đàn anh.”
Kỳ Chi Dã ừ một tiếng, lấy mấy viên kẹo từ trong túi ra.
“Cho em.”
Tôi mơ màng nhận lấy.
Kỳ Chi Dã đi rồi.
Mắt bạn cùng phòng sáng lấp lánh.
“Ninh Khê, không phải cậu nói cậu không thân với Kỳ Chi Dã sao? Sao anh ấy còn tặng kẹo cho cậu vậy?”
Tôi không biết mà.
Tôi cũng hơi nghi hoặc.
Nhưng trước đó tôi từng nói với các cậu ấy mấy lần chuyện tình cờ gặp Kỳ Chi Dã.
Thêm cả lần say nắng trước, anh ấy giúp tôi.
Một bạn cùng phòng kinh ngạc kêu lên:
“Trời ơi! Ninh Khê! Không lẽ Kỳ Chi Dã thích cậu đó chứ?!”
Hả?!
Không thể nào?
12
Dù bạn cùng phòng nói bằng giọng đùa.
Nhưng tôi lại để trong lòng.
Cả tối tôi suy nghĩ lung tung.
Không thể nào đâu, tôi với Kỳ Chi Dã căn bản đâu có thân!
Kết quả hôm sau, tôi lại gặp Kỳ Chi Dã.
Anh lại tặng tôi mấy viên kẹo.
Tôi: “…”
Tôi không nhịn được nữa, hỏi:
“Sao anh cứ tặng kẹo cho em?”
“Khi nào thấy khó chịu thì có thể ăn một viên.”
“…”
Tôi: “Có phải anh thích em không?”
Tôi cau mày.
Kỳ Chi Dã sững người.
Anh không nói gì, nhưng thái độ im lặng đã nói rõ tất cả.
Tôi lập tức hiểu ra, vội móc mấy viên kẹo anh tặng mấy hôm trước trong túi ra.
Gộp cả kẹo hôm nay, nhét lại vào tay anh.
“Anh đừng thích em nữa, em đã có bạn trai rồi! Em và bạn trai em tình cảm rất tốt!”
Tôi nói với anh.
Nhưng không biết câu nào khiến anh không vui.
Ánh mắt Kỳ Chi Dã bỗng trầm xuống.
Anh nắm mấy viên kẹo tôi trả lại, môi mím chặt.
“Tốt?”
Anh lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo.
“Trời mưa không thể đưa ô cho em, tụt đường huyết cũng không thể đút thuốc cho em, bạn trai như thế thì em cần làm gì?!”
Anh làm tôi giật mình.
Tôi và Minh Dã tuy vẫn chưa gặp mặt.
Nhưng nếu anh ấy gặp được, biết được, chắc chắn cũng sẽ làm những chuyện đó.
Anh sốt ruột cái gì chứ?
Tôi hơi tức giận:
“Không cho anh nói bạn trai em như vậy! Bạn trai em rất tốt! Tốt nhất thiên hạ!”
“Anh ấy có việc riêng phải bận, em cũng đâu phải đứa đáng thương cần người khác chăm!”
Tụt đường huyết và say nắng chỉ là ngoài ý muốn thôi.
Tôi rất tức giận, trừng mắt nhìn Kỳ Chi Dã.
Anh sững lại, vẻ giận dữ cứng đờ trên gương mặt.
Nét tủi thân u tối và sự ấm ức đỏ lên hiện trong đáy mắt anh.
“Em thích cậu ta đến vậy sao?”
Đương nhiên!
“Kẹo trả anh.”
Tôi về ký túc.
Vẫn còn hơi tức.
Dù tôi cũng không biết mình tức vì cái gì.
Nhưng tôi quy hết cho chuyện anh mắng Minh Dã.
Nên tôi nhắn cho Minh Dã, định than thở.
Nhưng Minh Dã lại cả tối không trả lời tôi.
Tôi càng emo hơn.
13
“Có rồi có rồi, có cập nhật rồi!”
Tôi nằm ủ rũ trên giường.
Bạn cùng phòng vừa về đã gọi chúng tôi hóng drama.
“Cập nhật gì?”
“Cái bài confession lần trước, chuyện bạn gái có thêm một bạn trai khác đó!”
Mấy người còn lại trong phòng ký túc lập tức hào hứng.
Bạn cùng phòng dẫn đầu đọc nội dung mới.
Chaporia
Bình Luận (0)