Theo như bình thường, nếu mở cửa gặp nhau thì chúng tôi chỉ gật đầu chào hỏi mà thôi.
Nhưng lần này, Thẩm Thanh Chu lại mỉm cười với tôi rồi nói:
“Tôi ra lấy đồ ăn.”
Tôi “ồ” một tiếng rồi đi về phía thang máy.
Cho đến khi nhấn nút đi xuống, tôi vẫn không nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau.
Tôi có chút ngạc nhiên.
Anh lấy đồ xong đáng lẽ phải vào nhà từ lâu rồi.
Nhưng anh không làm vậy.
Lúc này, Thẩm Thanh Chu hỏi:
“Muộn thế này rồi, cô đi đâu vậy?”
Tôi buột miệng:
“Đi bar.”
Vừa dứt lời, thang máy cũng tới.
Tôi vội vàng bước vào.
Không lâu sau khi cửa thang máy đóng lại, tôi loáng thoáng nghe thấy một giọng nói rất khẽ:
“Có cần tôi đưa cô đi không?”
Tôi thật sự ngẩn người.
Thẩm Thanh Chu đang chủ động quan tâm tôi sao?
Chuyện này quá bất thường.
Ba năm làm hàng xóm, tuy thường xuyên gặp mặt nhưng số lần trò chuyện vô cùng ít.
Anh đối với tôi luôn lịch sự và xa cách.
Tôi nhớ có một lần vô tình bị trẹo chân ở cầu thang, đau đến mức không đứng dậy nổi.
Đúng lúc anh tan làm về nhìn thấy.
Tôi vội vàng nói:
“Anh bế tôi vào phòng được không?”
Thẩm Thanh Chu đồng ý.
Chỉ là…
Anh đeo găng tay rồi mới bế tôi.
Nhưng bất kể thế nào, đó là lần đầu tiên tôi có tiếp xúc cơ thể gần gũi với anh.
Tối hôm đó, tôi cũng đã có một giấc mơ đầy ám muội…
Sau đó trong những ngày tôi bị thương ở chân, Thẩm Thanh Chu còn giúp tôi mang hai túi rác đặt ngoài cửa đi vứt.
Chỉ là từ đầu đến cuối, ngoài việc hỏi thăm tình trạng chân của tôi, anh không nói thêm một câu nào.
Nhưng câu “Có cần tôi đưa cô đi không?” vừa rồi lại hoàn toàn khác.
Trong giọng điệu ấy, tôi vậy mà nghe ra được…
Sự quan tâm.
Hơn nữa không phải kiểu quan tâm của hàng xóm mà là sự quan tâm của người yêu.
Thang máy từ từ đi xuống.
Nhưng đầu óc tôi lại rối như tơ vò.
Anh nói như vậy là vì biết tôi là bạn gái yêu qua mạng của anh rồi sao?
Hay là vì…
Buổi chiều nay tôi tỏ tình với anh, tuy bị từ chối nhưng trong lòng anh đã nảy sinh một cảm xúc khác với tôi?
Tôi suy nghĩ lung tung cho đến khi thang máy xuống tới tầng một mới hoàn hồn.
Dù thế nào đi nữa, chuyện quan trọng nhất bây giờ là tới chống lưng cho cô bạn thân!
10
Tôi tới quán bar, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lâm Hiểu Hiểu ngồi ở góc quầy bar.
Trước mặt cô ấy đã bày cả hàng chai rượu trống.
Trên tay còn cầm một chai vừa mới mở, đang ngửa đầu uống ừng ực.
Tôi bước nhanh tới ngồi bên cạnh:
“Tên bạn trai ngoại tình của cậu đâu? Không phải gọi tớ tới chống lưng sao? Người đâu rồi?”
Lâm Hiểu Hiểu nấc một cái thật mạnh, đắc ý ngẩng cao đầu, dùng giọng điệu như đang coi thường thiên hạ mà nói:
“Tớ tự xử xong rồi!”
“Sức chiến đấu của bà đây cực mạnh, chửi cả hắn lẫn con tiểu tam tới mức máu chó đầy đầu!”
“Hắn bị tớ chọc tức đến ôm ngực co giật, cuối cùng còn bị xe cứu thương chở đi!”
Tôi giơ ngón tay cái lên.
Lâm Hiểu Hiểu tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Cậu nói xem hắn xấu như cái bánh bao lên men, lúc đầu tớ thích hắn vì cái gì?”
“Chẳng phải vì nghĩ hắn an toàn, thật thà sao?”
“Kết quả thì sao? Xấu người nhiều chuyện! Thật thà cái quái gì!”
“Tớ đúng là mù mắt!”
“Biết thế này thà tìm trai đẹp còn hơn!”
“Ít nhất mỗi ngày nhìn cũng thấy vui mắt, có bị cắm sừng cũng đỡ thiệt!”
“Điều tớ ghét nhất chính là đàn ông ngoại tình!”
“Có một tên tính một tên, tất cả đều nên nổ tung tại chỗ, vĩnh viễn không được siêu sinh!”
Tôi cũng phụ họa vài câu.
Nhưng trong đầu lại không kiểm soát được mà hiện lên gương mặt tuấn tú của Thẩm Thanh Chu.
Lâm Hiểu Hiểu nói cô ấy từng nghĩ người xấu sẽ thật thà.
Chaporia
Bình Luận (0)