Anh lắc đầu:

“Anh chưa từng nói dối.”

Nỗi tủi thân trong lòng tôi lập tức dâng lên, vành mắt nóng ran:

“Anh thích em, vậy tại sao hôm nay còn từ chối lời tỏ tình của em?!”

Thẩm Thanh Chu thở dài:

“Chỉ là lúc đó anh không biết người anh thích chính là em.”

Anh lại nói:

“Nếu biết em chính là người anh thích trên mạng thì sao anh có thể từ chối em được?”

“Bé cưng, anh càng không thể chờ em tỏ tình với anh.”

“Anh yêu em, từng giây từng phút anh đều muốn có được em.”

Tôi:

“…”

Tôi có chút cạn lời.

Lại là mấy câu y hệt đó.

Quả nhiên mà.

Tôi lại nằm mơ rồi.

Nếu đã là mơ…

Vậy lần này nhất định phải tiếp tục giấc mơ còn dang dở lần trước mới được!

12

Gan của tôi càng lúc càng lớn.

Tôi đưa tay chạm lên môi Thẩm Thanh Chu, tỉ mỉ miêu tả từng đường nét môi đẹp đẽ của anh.

“Anh đẹp thật đấy…”

“Môi anh hồng như vậy, có phải… hôn rất thích không?”

Cơ thể Thẩm Thanh Chu khựng lại, yết hầu khẽ chuyển động:

“Em hôn thử chẳng phải sẽ biết sao.”

Tôi ngẩng đầu, nhắm mắt hôn tới.

Đôi môi anh còn mềm mại, còn ấm áp hơn cả tưởng tượng của tôi.

Thẩm Thanh Chu dường như sững người một chút.

Nhưng rất nhanh đã đảo khách thành chủ.

Một tay anh giữ lấy sau đầu tôi, một tay ôm lấy eo tôi, khiến nụ hôn ấy càng sâu hơn.

Bàn tay tôi cũng bắt đầu không thành thật, mò mẫm muốn mở cổ áo sơ mi của anh.

Ngay lúc đầu ngón tay chạm tới chiếc cúc đầu tiên, Thẩm Thanh Chu lại bất ngờ giữ lấy tay tôi.

Nụ hôn dừng lại.

Anh hơi thở gấp gáp, trán áp lên trán tôi, giọng nói khàn khàn:

“Nhuyễn Nhuyễn, đây là trên xe.”

“Bên ngoài… sẽ có người nhìn thấy.”

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, bất mãn lẩm bẩm:

“Em chỉ muốn như vậy thôi…”

Trong mơ rồi, tôi còn cần mặt mũi làm gì nữa!

Nhưng Thẩm Thanh Chu vẫn không chịu, anh nắm lấy tay tôi:

“Bé cưng, đợi về nhà được không?”

Tôi lại cảm thấy tủi thân.

“Hu hu hu… tại sao chứ!”

“Tại sao ngay cả trong mơ cũng không cho em thành công một lần vậy?!”

“Đồ xấu xa! Hu hu hu…”

Cả người Thẩm Thanh Chu cứng đờ.

Anh nhìn tôi:

“Bé cưng, bây giờ em không nằm mơ.”

Tôi vẫn khóc:

“Em mặc kệ, em muốn ngay ở đây!!!”

Thẩm Thanh Chu thở dài:

“Nhuyễn Nhuyễn, em biết anh là ai không?”

Tôi vừa nức nở vừa trả lời không rõ chữ:

“Thẩm… Thẩm Thanh Chu…”

Thẩm Thanh Chu cười, anh hôn lên môi tôi:

“Đợi một chút, anh lái xe xuống tầng hầm rồi… như vậy, được không?”

Tôi túm lấy quần áo anh không chịu buông, bắt đầu ăn vạ.

“Không được, em muốn ngay bây giờ!”

13

Tôi vừa khóc vừa làm loạn.

Thẩm Thanh Chu hôn tôi, dỗ dành tôi rất lâu…

Khi tôi khôi phục ý thức lần nữa, thứ khiến tôi kinh ngạc chính là một bầu trời đầy sao rực rỡ.

Trên màn trời xanh thẫm được tô điểm bởi vô số ngôi sao nhỏ lấp lánh ánh sáng dịu dàng.

Tôi ngây người.

Đây là… trần sao của Rolls-Royce sao???

Lẽ nào tôi lại nằm mơ nữa?

Tôi chớp mắt thật mạnh, phát hiện trước mắt vẫn là bầu trời đầy sao ấy.

Còn bản thân tôi đang nằm trong một vòng tay ấm áp.

Nơi tôi đang ở là một không gian không lớn nhưng rất thoải mái.

Là ghế sau xe.

Tôi lập tức ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt ngủ say tuấn tú tuyệt mỹ ở khoảng cách gần trong gang tấc.

Thẩm Thanh Chu.

Hai mắt anh nhắm chặt, hàng mi dài cong rủ xuống tạo thành một vùng bóng mờ nhỏ dưới mí mắt.

Đôi mày đôi mắt vốn lạnh nhạt thường ngày giờ trong giấc ngủ lại dịu dàng đến lạ.

Ha ha ha ha ha…

Tôi hiểu rồi, hiện tại tôi vẫn đang nằm mơ.

Đúng là tôi biết nằm mơ thật đấy.

Vừa xe sang, vừa trai đẹp.

Chuyện này…

Thật sự quá tuyệt rồi!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...