Tội phóng hỏa thiêu hủy cửa hàng của người khác đủ để nàng ta sống cả đời trong lao ngục.

Lục gia tránh được một kiếp.

Việc làm ăn cũng dần quay lại quỹ đạo.

Từ đó trở đi, trong thành Giang Châu không còn ai dám xem thường vị thiếu phu nhân Lục gia xuất thân từ nghề giặt đồ nữa.

09

Một năm sau.

Gói thuốc bình dân của Bách Thảo Đường đã được phân phối khắp mười ba phủ vùng Giang Nam.

Sức khỏe của cha ta cũng hồi phục rất tốt.

Thậm chí còn có thể giúp ta chăm sóc những luống dược thảo trồng trong hậu viện.

Những người dân ở thôn Hạ Hà sống nhờ nghề dệt vải cũng lần lượt xây được nhà ngói mới.

Vì cảm kích ân tình của ta, họ còn lập cho ta một bài vị trường sinh ở đầu thôn.

Ngày hôm ấy.

Ta ngồi trong chính đường Lục gia kiểm kê sổ sách tháng.

Tiếng bàn tính vang lên lách cách không ngừng.

Lục Cảnh Hoài bưng một bát yến sào bước vào, đặt xuống bên cạnh ta.

Bây giờ chàng đã hoàn toàn quen với việc bị ta quản rồi.

Dù là chuyện lớn hay chuyện nhỏ trong thương hội, chàng đều sẽ hỏi ý kiến ta trước.

“Phu nhân, tính xong chưa?”

“Tháng này chúng ta kiếm được bao nhiêu?”

Ta dừng tay trên bàn tính, ngẩng đầu nhìn chàng.

“Trừ toàn bộ chi phí đi, lợi nhuận ròng là ba vạn lượng.”

“Theo quy củ chia hai phần năm xưa, chàng phải đưa ta sáu ngàn lượng.”

Lục Cảnh Hoài bất đắc dĩ bật cười.

“Cả Lục gia đều là của nàng rồi.”

“Nàng vẫn còn nhớ thương chút tiền chia đó sao?”

Ta khép sổ sách lại, nghiêm túc nhìn chàng.

“Đương nhiên.”

“Tiền của Lục gia là tiền của Lục gia.”

“Tiền của ta là tiền của ta.”

“Quy củ không thể loạn.”

Lục Cảnh Hoài đi tới phía sau ôm lấy ta.

Cằm tựa lên vai ta.

“Được.”

“Đều theo ý nàng.”

Chàng nhìn cảnh phố phường phồn hoa ngoài cửa sổ.

Giọng nói dần trở nên nhẹ nhàng.

“Thanh Hòa.”

“Năm đó trong con hẻm ấy, khi Tô Cẩm Tú đập vỡ cây trâm ngọc kia, ta từng nghĩ bản thân chỉ là một trò cười.”

“Chính nàng đã khiến ta hiểu.”

“Ta không nợ ai cả.”

“Ta cũng không cần phải cảm thấy mình thấp kém hơn người khác chỉ vì là thương nhân.”

Ta vỗ nhẹ lên mu bàn tay chàng.

“Đương nhiên chàng không thấp kém hơn ai.”

“Nếu không có tiền của chàng, cha ta đã không sống nổi.”

“Người trong thôn Hạ Hà cũng không có cơm ăn.”

“Dân chúng càng không mua nổi những gói thuốc bình dân.”

Ta quay đầu nhìn chàng thật nghiêm túc.

“Lục Cảnh Hoài.”

“Ta không giả thanh cao.”

“Ta đúng là ham tiền của chàng.”

“Bởi vì tiền của chàng là tiền sạch.”

Trong mắt Lục Cảnh Hoài ánh lên những tia sáng rực rỡ.

Chàng cúi đầu hôn ta.

Ta cũng mỉm cười đáp lại.

Vụ mua bán này.

Ta không chỉ kiếm được bạc trắng thật sự nằm trong tay.

Mà còn có được người ở bên cạnh nguyện ý cùng ta đếm bạc cả đời.

Quả thực lời lớn rồi.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...