Đường Khánh không xứng với trái tim chân thành của anh ta.
Từ đó về sau, anh ta thay đổi.
Những bữa tiệc, cuộc rượu trước đây đều từ chối, bây giờ ai đến cũng không từ.
Trước đây mười giờ tối nhất định về nhà, bây giờ hai giờ sáng vẫn ở ngoài.
Trước đây điện thoại tùy cô xem, bây giờ đặt mật khẩu.
Cô chẳng nói gì.
Cô càng không nói, anh ta càng cảm thấy cô nhịn tất cả chỉ vì tiền.
Người phụ nữ nào có thể trơ mắt nhìn chồng mình ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, còn bình thản ủi áo sơ mi, nấu canh giải rượu cho anh ta?
Trừ khi cô không quan tâm.
Trừ khi thứ cô nhắm đến là thứ khác.
Nhà, xe, thân phận bà Phó.
Ý nghĩ này vừa xuất hiện, anh ta ngược lại thở phào.
Không phải lỗi của anh ta. Là ngay từ đầu động cơ của cô đã không trong sạch.
Những áy náy, dao động, và chút mềm lòng thỉnh thoảng dâng lên khi nghĩ đến cô đều là thừa thãi.
Cô đáng đời.
Lúc cô trộm tiền, nên nghĩ đến sẽ có ngày hôm nay.
Anh ta yên tâm thoải mái tiếp tục lưu luyến bụi hoa.
Thậm chí cố ý làm những chuyện hoang đường trước mặt cô, muốn xem khi nào cô sẽ không chịu nổi.
Nhưng cô cứ không sụp đổ.
Mãi mãi mang dáng vẻ như lợn chết không sợ nước sôi.
Anh ta thấy đáng sợ.
Một người đến cả cảm xúc cũng không có, đó không phải rộng lượng, mà là thâm sâu.
Anh ta càng ghét cô hơn.
“Vậy người cha mà cô ấy dùng tiền cứu mạng của công ty để chuộc về, ba năm trước đã chết rồi?”
Anh ta cười mỉa.
“Cô ấy đúng là hiểu chuyện. Nửa câu cũng không nói với con!”
Nhưng Phó Thanh Thời không hề thấy vui vì sự hiểu chuyện đó.
Tờ giấy chứng tử bị anh ta siết chặt đến nhăn nhúm.
Ngày đó ba năm trước, anh ta đang làm gì?
Anh ta không nhớ nổi.
Anh ta lật điện thoại.
Ngày đó, ngoài việc chuyển hai trăm nghìn cho một hot girl quen chưa đến ba ngày để mua túi, anh ta còn nhận được ba cuộc gọi của vợ.
Nhưng anh ta đều cúp máy.
…
Anh ta không dám tưởng tượng cảnh tượng đó.
Ngày ấy, cô một mình lo liệu tang sự cho ba.
Mà thân là chồng, đến tận hôm nay anh ta mới biết ba vợ đã mất ba năm.
Hóa ra mỗi năm cô nhất định phải về nhà mẹ đẻ vài ngày là vì ngày giỗ của ba cô.
Cô một mình về nhà mẹ đẻ, một mình đi nghĩa trang.
Mà anh ta, dù biết ba vợ từng bị thương khi còn trong quân ngũ, thậm chí chưa từng hỏi một câu:
“Ba dạo này thế nào?”
Phó Thanh Thời thu lại cảm xúc.
Khôi phục dáng vẻ bất cần đời.
“Ông gọi con về vội như vậy chỉ vì chuyện này?”
“Cô ấy tự mình không nói, chẳng lẽ lại trách con rể là con bất hiếu?”
Ông cụ nhìn anh ta, không tiếp lời.
Phó Thanh Thời bị ánh mắt đó nhìn đến mất tự nhiên, đưa tay sờ bao thuốc trong túi.
“Được được được, con biết ba muốn nói gì rồi.” Anh ta đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía ông cụ, giọng nghèn nghẹn. “Con bất hiếu, con không quan tâm cô ấy, mấy năm nay con có lỗi với cô ấy. Ba không cần nói, con đều biết.”
Anh ta dừng lại, như đang chờ ông cụ nói tiếp.
Nhưng ông cụ lại nói một câu:
“Thật ra người bị bắt cóc năm đó là ba.”
Cả người Phó Thanh Thời cứng đờ.
Anh ta xoay người.
“Ba nói gì?”
“Ba nói, tám triệu đó là dùng để chuộc ba.”
Ông cụ nhắm mắt lại, như đang nhớ về một chuyện rất cũ.
“Hơn nữa, kẻ bắt cóc là em trai con.”
Phó Thanh Thời như bị người ta bóp cổ.
“Không phải kẻ bắt cóc nhận tiền rồi bỏ trốn sao? Mẹ con sinh thêm cho con một đứa em từ khi nào?”
Ngay giây tiếp theo sau khi nói ra câu đó, Phó Thanh Thời hiểu rồi.
Đứa em trai kia là con riêng của ông cụ.
“Khi đó Phó thị sắp suy sụp, ba không còn tiền cho nó sinh hoạt nữa. Nó nhất thời hồ đồ nên… bắt cóc ba.”
“Đúng lúc đó ba đến bệnh viện thăm Đường Kiến Quốc. Ông ấy vì che chở cho ba, kết quả hai người cùng bị đưa đi.”
“Chuyện này…” Phó Thanh Thời nuốt nước bọt. “Đường Khánh biết?”
“Con bé biết.” Ông cụ nhìn con trai mình. “Từ đầu đến cuối con bé đều biết. Ba bảo con bé đừng báo cảnh sát, nó không báo.”
“Ba bảo con bé đừng nói ra ngoài. Ba nói con và mẹ con chắc chắn không chấp nhận nổi chuyện ba có con riêng ở bên ngoài, nó cũng không nói.”
“Sau đó thằng súc sinh kia lấy mạng ba ra uy hiếp con bé. Bất đắc dĩ, con bé chỉ có thể…”
Chaporia
Bình Luận (0)