“Trước khi điều tra rõ nguồn gốc rò rỉ đáp án, toàn bộ kết quả thi giữa kỳ của lớp các em sẽ tạm thời bị hủy bỏ.”

Học sinh lớp quý tộc tức giận tới cực điểm.

Thậm chí có người muốn lao lên động tay động chân.

Thẩm Nghiễn đột ngột đứng dậy.

Ánh mắt lạnh đến thấu xương.

“Chủ nhiệm.”

“Không có chứng cứ mà đã hủy thành tích.”

“Trường Minh Đức từ khi nào lại để phó chủ tịch hội học sinh làm thẩm phán vậy?”

Chủ nhiệm khối bị khí thế của Thẩm Nghiễn ép lùi nửa bước.

Nhưng vẫn cứng đầu lên tiếng.

“Thẩm thiếu gia.”

“Bài thi giống nhau chính là chứng cứ tốt nhất.”

“Nền tảng học lực của các em thế nào mọi người đều biết rõ.”

“Loại tiến bộ nhảy vọt này hoàn toàn không hợp lý.”

Tình thế mắt thấy rơi vào bế tắc.

Mọi nỗ lực của đám thiếu gia tiểu thư sắp bị xóa sạch.

Tôi cười híp mắt nhìn Bạch Manh Manh.

“Phó chủ tịch Bạch.”

“Cô đang nghi ngờ báo cáo tài chính của tập đoàn chúng tôi làm giả đúng không?”

Bạch Manh Manh nhíu mày.

“Cậu đang nói cái gì lung tung vậy?”

“Tôi đang nói các cậu gian lận thi cử!”

Tôi trực tiếp ngắt lời cô ta.

Giọng nói đột nhiên nâng cao.

“Thưa chủ nhiệm.”

“Nếu ông cảm thấy bài thi viết có vấn đề.”

“Vậy chúng ta trực tiếp chứng minh tại chỗ luôn.”

“Hãy gọi toàn bộ giáo viên Toán trong trường tới hội trường lớn.”

“Ra đề tại chỗ, giải bài tại chỗ.

“Toàn thể học sinh lớp quý tộc chúng tôi sẽ biểu diễn trước mặt toàn trường cho mọi người thấy thế nào gọi là năng lực cạnh tranh cốt lõi!”

“Dám nhận lời không?”

11

Nửa giờ sau.

Hội trường lớn đã kín chỗ.

Ngay cả hiệu trưởng cũng bị kinh động.

Bạch Manh Manh đứng dưới sân khấu.

Cười lạnh nhìn tôi.

“Hứa An An.”

“Cậu đang tự tìm đường chết.”

“Ra đề tại chỗ, tôi xem các cậu học thuộc đáp án kiểu gì!”

Tôi căn bản chẳng thèm để ý tới cô ta.

Trực tiếp cầm micro lên.

“Hạng mục khảo hạch đầu tiên.”

“Xin mời Lâm Trạch của lớp quý tộc chúng tôi cùng đội ngũ nghiên cứu nòng cốt của cậu ấy lên sân khấu!”

Lâm Trạch hít sâu một hơi.

Dẫn theo cậu tóc vàng và ba nam sinh khác sải bước lên sân khấu.

Tổ trưởng tổ Toán là một ông lão cực kỳ nghiêm khắc.

Ông trực tiếp viết lên bảng một bài toán siêu khó vượt chương trình.

“Mười phút.”

“Viết ra toàn bộ quá trình giải.”

Học sinh các lớp trọng điểm phía dưới đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

Ngay cả bọn họ cũng chưa chắc lập tức nghĩ ra hướng giải cho bài này.

Lâm Trạch đẩy gọng kính.

Cầm lấy viên phấn.

Nhưng cậu không tự mình giải đề.

Mà quay đầu nhìn cậu tóc vàng.

“Bước một.”

“Dựng đường phụ trợ, áp dụng mô hình số ba.”

Mồ hôi trên đầu cậu tóc vàng túa ra.

Nhưng trong đầu cậu lập tức hiện lên cảnh mấy ngày nay bị tôi mắng đến khói bốc lên đầu.

Cậu lao tới.

Loẹt xoẹt loẹt xoẹt vẽ đường phụ trợ lên bảng.

Đồng thời viết xuống công thức hàm số của bước đầu tiên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...