“Nhưng đã phát hiện được một số manh mối quan trọng…”
Nói tới đây.
Nữ MC cố tình dừng lại.
Thành công treo ngược tâm trạng của tất cả mọi người.
Phòng khách nhà họ Lưu.
Đã hoàn toàn chìm trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Chủ tịch Tô…
Tô…
Một họ mà chỉ cần nhắc tới cũng khiến linh hồn bọn họ run rẩy.
Tất cả như bị điểm huyệt.
Cứng đờ từng chút một xoay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi.
Tô Vị.
Đứng ở cửa quay đầu nhìn bọn họ.
Trên môi là nụ cười lạnh lẽo, giống như đang thưởng thức một màn biểu diễn hề lố bịch.
“Ầm!”
Trong khoảnh khắc ấy.
Đầu óc tất cả mọi người như nổ tung.
Người con dâu bị họ chèn ép suốt ba năm.
Người mà họ coi là quả hồng mềm có thể tùy ý bóp nắn.
Người vừa bị ép quỳ xuống xin lỗi…
Lại chính là vị sáng lập thần bí của Thanh Vân Capital.
Người đứng đầu đế chế tư bản trị giá hàng nghìn tỷ.
Vị “Chủ tịch Tô” chỉ nghe danh mà chưa từng thấy mặt?
Nhận thức ấy giống như một tia sét từ trên trời giáng xuống.
Đánh cho cả nhà họ Lưu hồn bay phách lạc.
“Không… không thể nào…”
“Chuyện này tuyệt đối không thể nào…”
Trương Ngọc Phân mềm nhũn trên ghế.
Mặt cắt không còn một giọt máu.
Miệng vô thức lẩm bẩm.
Bà ta nhớ lại từng chuyện trong ba năm qua.
Nhớ lại những lần mình cố tình gây khó dễ cho Tô Vị.
Nhớ lại những lời cay nghiệt mình từng nói.
Bà ta mắng Tô Vị là con gà không biết đẻ trứng.
Mắng cô là đồ ăn bám vô dụng.
Mắng cô là đứa trẻ mồ côi không có gia giáo.
Mà chỉ vài phút trước.
Chính bà ta còn ép vị nữ vương đang nắm giữ đế chế tư bản khổng lồ này quỳ xuống.
Nghĩ đến đây.
Trương Ngọc Phân chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Hơi thở nghẹn lại.
Suýt nữa ngất xỉu tại chỗ.
Lưu Kiến Quốc càng thê thảm hơn.
Ông ta liên tiếp lùi lại ba bước.
Rồi ngồi phịch xuống ghế sofa.
Ánh mắt trống rỗng.
Giống như chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã già đi hai mươi tuổi.
Ông ta xong rồi.
Tập đoàn Lưu thị mà ông ta phấn đấu cả đời để gây dựng.
Xong rồi.
Nhà họ Lưu.
Hoàn toàn xong rồi.
Mà tất cả…
Đều bắt nguồn từ sự ngu xuẩn và kiêu ngạo của chính họ.
Người đau khổ nhất lại là Lưu Bái.
Anh ta nhìn tôi.
Người vợ mà anh ta từng cho rằng mình hiểu rõ như lòng bàn tay.
Giờ phút này lại giống như một vị thần không thể với tới.
Xa lạ.
Rực rỡ.
Và khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Anh ta nhớ tới lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau.
Tôi từng nói mình chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Cha mẹ mất sớm.
Sống một mình.
Anh ta nhớ tới ngày kết hôn.
Tôi từng lấy ra một khoản tiền.
Nói đó là tiền tiết kiệm nhiều năm.
Không nhiều.
Nhưng đủ để mua một căn hộ nhỏ.
Lúc ấy anh ta còn cảm thấy.
Một cô gái mồ côi có thể tích cóp được số tiền ấy thật không dễ dàng.
Bây giờ nghĩ lại.
Khoản tiền đó có lẽ còn không đủ tiêu vặt cho tôi trong một ngày.
Anh ta nhớ lại ba năm qua.
Tôi xuống bếp nấu ăn cho anh ta.
Chăm lo nhà cửa.
Nhẫn nhịn những lời gây khó dễ từ mẹ anh ta.
Suốt thời gian ấy.
Anh ta luôn cho rằng.
Là mình đã ban cho tôi một mái nhà.
Thật nực cười.
Nực cười đến cực điểm.
Thì ra từ đầu tới cuối.
Anh ta chỉ là con ếch ngồi đáy giếng.
Trong lúc vô thức vẫn luôn hưởng sự che chở của tôi.
Tôi vốn là phượng hoàng bay lượn trên chín tầng trời.
Lại vì anh ta mà thu đôi cánh lại.
Ngụy trang thành một con sẻ bình thường đậu dưới mái hiên nhà họ Lưu.
Thế nhưng.
Anh ta và người nhà của anh ta lại ghét bỏ con “chim sẻ” ấy.
Chê bộ lông không đủ đẹp.
Chê tiếng hót không đủ hay.
Thậm chí còn muốn nhổ sạch lông của nó.
Biến nó thành món đồ chơi mặc sức giày vò.
Giờ đây.
Phượng hoàng đã tung cánh.
Chỉ cần khẽ vỗ đôi cánh ấy.
Cơn bão được tạo ra cũng đủ nghiền nát cái “ổ kiến” nhỏ bé mang tên nhà họ Lưu.
“Tô… Tô Vị…”
Giọng Lưu Bái khàn đặc.
Anh ta lảo đảo bước về phía tôi.
Đưa tay ra.
Như muốn níu lấy thứ gì đó.
“Tôi… chúng ta…”
“Chúng ta là vợ chồng mà…”
Tôi lạnh lùng nhìn anh ta.
Nói câu cuối cùng dành cho anh ta.
Cũng là câu cuối cùng dành cho gia đình này.
“Rất nhanh thôi.”
“Sẽ không còn phải nữa.”
Nói xong.
Tôi kéo cửa ra.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Bên ngoài.
Màn đêm đã buông xuống.
Một chiếc Bentley Mulsanne màu đen lặng lẽ đỗ bên đường.
Trang Hành đứng cạnh xe.
Cung kính mở cửa cho tôi.
“Chủ tịch Tô.”
“Chào mừng ngài trở về nhà.”
Tôi ngồi vào trong xe.
Ghế da mềm mại lập tức ôm lấy cơ thể.
Ngăn cách hoàn toàn với những tiếng khóc lóc, gào thét và sụp đổ đang vọng ra từ căn biệt thự phía sau.
Cuối cùng.
Tất cả đã kết thúc.
Trang Hành đưa cho tôi một cốc nước ấm.
“Mọi việc đều đã xử lý xong.”
Anh ấy báo cáo ngắn gọn.
“Trong mười lăm phút vừa qua, cổ phiếu của tập đoàn Lưu thị đã giảm sàn ngay sau khi Khải Tinh Khoa Kỹ công bố chấm dứt hợp tác.”
Chaporia
Bình Luận (0)