Không Phụ Đời Này/Chương 16C. 16
20px

“Tại sao em phải xin lỗi?”

Tô Tình ngẩng cao cổ.

Vẻ mặt không phục.

“Em nói chẳng phải là sự thật sao?”

“Chị ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ!”

“Ngoài cái mã đẹp ra thì còn có bản lĩnh gì?”

“Sao có thể là Chủ tịch Tô gì đó được chứ?”

“Lưu Thanh, anh đừng để chị ta lừa!”

“Cô…!”

Lưu Thanh tức đến mức mặt mày trắng bệch.

Tôi nhìn màn kịch trước mắt.

Lòng lạnh như băng.

Cuối cùng tôi cũng hiểu.

Vì sao Tô Tình lại ở bên Lưu Thanh.

Chắc chắn cô ta đã thông qua con đường nào đó.

Biết được ân oán giữa tôi và nhà họ Lưu.

Biết rằng Lưu Thanh nhờ tôi mà có được cơ hội ngày hôm nay.

Thế nên.

Cô ta mới cố ý tiếp cận Lưu Thanh.

Trở thành bạn gái của cậu ấy.

Mục đích của cô ta.

Rõ ràng đến mức không cần che giấu.

Cô ta không chịu nổi việc tôi sống tốt.

Muốn thông qua Lưu Thanh.

Lợi dụng tầng quan hệ họ hàng với tôi.

Để moi lợi ích từ tôi.

Thậm chí còn muốn phá hủy tất cả những gì tôi đang có.

Người phụ nữ này.

Giống hệt Trương Ngọc Phân.

Trong xương cốt đều là sự đố kỵ và lòng tham.

Xem ra.

Tôi vẫn đánh giá thấp sự xấu xí của bản chất con người.

“Tô Tình.”

Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.

Giọng nói lạnh đến mức không còn chút cảm xúc.

“Nể mặt chú thím.”

“Hôm nay tôi sẽ không chấp nhặt với cô.”

“Nhưng tôi cảnh cáo cô.”

“Đừng thử thách giới hạn của tôi.”

“Nếu không.”

“Kết cục của cô sẽ thảm hơn nhà họ Lưu gấp một trăm lần.”

Lời nói của tôi.

Giống như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu Tô Tình.

Cuối cùng cô ta cũng hiểu.

Người chị họ trước mặt.

Không còn là kẻ để cô ta tùy ý bắt nạt nữa.

Nhìn ánh mắt lạnh lùng của tôi.

Cô ta vô thức rùng mình.

Nhưng sự đố kỵ và không cam lòng ăn sâu trong xương tủy.

Vẫn khiến cô ta buột miệng nói không lựa lời.

“Chị… chị dọa ai đấy!”

“Tô Vị!”

“Đừng tưởng có tiền thì ghê gớm lắm!”

“Chị chẳng qua chỉ là loại đàn bà dựa vào đàn ông để leo lên mà thôi!”

Cô ta còn chưa nói hết câu.

Một tiếng tát giòn giã đã vang lên.

Chát!

Cả hội trường chết lặng.

Người ra tay.

Không phải tôi.

Cũng không phải Lưu Thanh.

Mà là Trang Hành đang đứng trước mặt tôi.

Anh ấy giống như một vị thần giữ cửa đang nổi giận.

Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

Tựa như muốn giết người.

“Tôi không cần biết cô là ai.”

Anh ấy nhìn Tô Tình đang ôm mặt.

Trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

Từng chữ từng chữ lạnh lẽo vang lên.

“Nếu còn dám nói thêm một câu bẩn thỉu về cô ấy.”

“Tôi sẽ khiến cô biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này.”

Cái tát của Trang Hành.

Hoàn toàn trấn áp toàn bộ hiện trường.

Khí thế và sự lạnh lùng trên người anh ấy.

Khiến không ai dám lên tiếng.

Tô Tình càng sợ đến hồn bay phách lạc.

Ôm gương mặt nóng rát.

Không thốt nổi một lời.

Lưu Thanh cũng ngây người.

Không ngờ vị Tổng giám đốc Trang luôn ôn hòa nhã nhặn.

Lại đột nhiên ra tay như vậy.

Nhưng rất nhanh.

Cậu ấy đã hiểu.

Trang Hành đang bảo vệ tôi.

Nhìn bạn gái mình ăn nói ác độc.

Không biết sống chết.

Trong lòng cậu ấy chỉ còn lại thất vọng và tức giận.

Cậu ấy bước nhanh tới.

Túm lấy cánh tay Tô Tình.

Sau đó cúi người thật sâu trước tôi và Trang Hành.

“Chủ tịch Tô!”

“Tổng giám đốc Trang!”

“Xin lỗi!”

“Thật sự xin lỗi!”

“Là tôi không quản được cô ấy.”

“Đã gây phiền phức cho hai người!”

“Tôi thay mặt cô ấy xin lỗi!”

Nói xong.

Cậu ấy kéo Tô Tình đang còn ngơ ngác.

Muốn nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này.

“Đợi đã.”

Tôi lên tiếng.

Cơ thể Lưu Thanh lập tức cứng đờ.

Cậu ấy quay đầu lại.

Trên mặt đầy vẻ bất an.

Hiển nhiên.

Cậu ấy cho rằng tôi vẫn muốn tiếp tục truy cứu.

Tôi nhìn cậu ấy.

Ánh mắt vô cùng phức tạp.

“Lưu Thanh.”

“Tôi chỉ hỏi cậu một chuyện.”

“Cậu ở bên cô ta.”

“Là vì thích cô ta.”

“Hay là vì cô ta là em họ của tôi?”

Câu hỏi của tôi.

Giống như một lưỡi dao sắc bén.

Đâm thẳng vào tim Lưu Thanh.

Sắc mặt cậu ấy lập tức trắng bệch.

Môi khẽ động.

Dường như muốn giải thích.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt như đã nhìn thấu mọi thứ của tôi.

Cuối cùng.

Cậu ấy chỉ có thể cúi đầu thất bại.

“Tôi…”

Mới nói được một chữ.

Đã không thể tiếp tục nữa.

Nhưng như vậy là đủ rồi.

Tôi đã biết đáp án.

Trong lòng dâng lên một nỗi thất vọng sâu sắc.

Tôi từng cho rằng.

Lưu Thanh là người duy nhất còn sạch sẽ trong vũng bùn nhà họ Lưu.

Tôi từng cho rằng.

Cậu ấy có sự kiêu hãnh và nguyên tắc của riêng mình.

Cho nên.

Khi cậu ấy khó khăn nhất.

Tôi mới kéo cậu ấy một tay.

Nhưng tôi không ngờ.

Cuối cùng cậu ấy vẫn không thoát khỏi bản tính nóng vội muốn thành công của người nhà họ Lưu.

Có lẽ.

Cậu ấy thật sự có chút tình cảm với Tô Tình.

Nhưng thứ nhiều hơn.

Là giá trị của cái cây lớn mang tên “Tô Vị” đứng sau lưng cô ta.

Cậu ấy nghĩ rằng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...