Không Phụ Đời Này/Chương 18C. 18
20px

Người trưởng thành.

Phải trả giá cho lựa chọn của mình.

“Vậy còn Tô Tình thì sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn Trang Hành.

“Cô ta cũng là nạn nhân của hoàn cảnh à?”

Nhắc tới Tô Tình.

Ánh mắt của Trang Hành lập tức lạnh xuống.

“Cô ta không phải người tốt.”

“Cô ta đơn thuần là xấu xa.”

“Trong xương cốt toàn là đố kỵ.”

“Ich kỷ.”

“Và tham lam.”

“Loại người như vậy.”

“Không đáng nhận bất kỳ sự thương hại nào.”

“Em yên tâm.”

“Tôi sẽ xử lý chuyện của cô ta.”

“Đảm bảo sau này cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em để làm phiền nữa.”

Tôi nhìn thấy tia lạnh lẽo thoáng qua trong mắt anh ấy.

Biết rằng cái gọi là “xử lý” của anh ấy.

Tuyệt đối không chỉ đơn giản là một lời cảnh cáo.

Nhưng tôi không ngăn cản.

Đối với loại người như Tô Tình.

Mềm lòng với họ.

Chính là tàn nhẫn với bản thân mình.

“Cảm ơn anh.”

“Trang Hành.”

Tôi chân thành nói.

Cảm ơn anh.

Vì luôn kiên định đứng bên em mỗi khi em cần.

Cũng cảm ơn anh.

Vì đã giúp em hiểu rằng.

Trên thế giới này.

Ngoài những toan tính và xấu xa.

Vẫn còn tồn tại sự chân thành và tốt đẹp.

Anh ấy mỉm cười.

Nắm lấy tay tôi.

“Giữa chúng ta.”

“Không cần nói cảm ơn.”

Sau khi tiệc tối kết thúc.

Chúng tôi không trở về nhà ngay.

Mà đi tới bờ sông.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua.

Mặt nước lấp lánh ánh đèn.

Tôi tựa đầu lên vai Trang Hành.

Nhìn những ánh đèn vạn nhà bên kia bờ.

Trong lòng bình yên chưa từng có.

“Trang Hành.”

“Ừ?”

“Chúng ta kết hôn đi.”

Tôi khẽ nói.

Cơ thể anh ấy lập tức cứng lại.

Anh ấy quay đầu nhìn tôi.

Trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Như thể nghi ngờ mình vừa nghe nhầm.

Nhìn biểu cảm kinh ngạc ấy.

Tôi không nhịn được bật cười.

Tôi đưa hai tay nâng mặt anh ấy.

Nghiêm túc lặp lại từng chữ.

“Em nói.”

“Chúng ta kết hôn đi.”

“Em muốn cùng anh xây dựng một mái nhà thuộc về riêng chúng ta.”

“Một mái nhà có sự tin tưởng.”

“Sự tôn trọng.”

“Và tình yêu.”

“Anh có đồng ý cưới em không?”

Anh ấy nhìn tôi.

Khóe mắt dần đỏ lên.

Người đàn ông tung hoành trên thương trường.

Dường như không gì không làm được.

Giờ phút này.

Lại kích động đến mức không nói nên lời.

Anh ấy dùng hết sức lực.

Ôm tôi thật chặt vào lòng.

“Anh đồng ý.”

“Anh đồng ý.”

“Tô Vị.”

“Anh đã chờ câu nói này quá lâu rồi.

Nằm trong vòng tay ấy.

Tôi khép mắt lại.

Mỉm cười.

Tôi biết.

Lần này.

Tôi không chọn sai nữa.

Nửa đời còn lại của tôi.

Và hạnh phúc của tôi.

Cuối cùng cũng tìm được bến đỗ tốt đẹp nhất.

Đám cưới của tôi và Trang Hành được tổ chức rất giản dị.

Chúng tôi không mời bất kỳ nhân vật nổi tiếng nào trong giới kinh doanh.

Cũng không thông báo cho truyền thông.

Chỉ mời vài người bạn thân và đồng nghiệp thân thiết.

Đến làm chứng cho hạnh phúc của mình.

Trong một buổi chiều ngập tràn ánh nắng.

Tại nhà nguyện nhỏ bên bờ biển.

Tôi mặc váy cưới trắng tinh khôi.

Khoác tay Trang Hành.

Bước trên tấm thảm đỏ phủ đầy cánh hoa.

Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy yêu thương của anh ấy.

Lắng nghe lời thề nguyện trịnh trọng ấy.

Trong lòng tôi chỉ còn lại bình yên và hạnh phúc.

Lần này.

Tôi bước vào hôn nhân.

Không chỉ vì tình yêu.

Mà còn vì chính bản thân mình.

Cuộc sống sau hôn nhân.

Bình dị.

Nhưng hạnh phúc.

Chúng tôi vẫn là cộng sự ăn ý nhất trong công việc.

Là người yêu ngọt ngào nhất trong cuộc sống.

Cùng nhau dẫn dắt Thanh Vân Capital.

Tạo nên hết kỳ tích thương mại này tới kỳ tích thương mại khác.

Chúng tôi cũng mở rộng các hoạt động từ thiện tới những lĩnh vực rộng lớn hơn.

Những ngôi trường do chúng tôi tài trợ.

Xuất hiện ở những nơi nghèo khó nhất trên khắp cả nước.

Phòng thí nghiệm khoa học sự sống của chúng tôi.

Đạt được bước đột phá lớn trong nghiên cứu thuốc điều trị ung thư đích.

“Dự án Ốc Đảo” của chúng tôi.

Biến từng vùng sa mạc thành những mảng xanh tràn đầy sức sống.

Tên tuổi của tôi.

Không còn đơn thuần là một huyền thoại thương giới.

Mà ngày càng gắn liền với những danh xưng khác.

Như “nhà từ thiện”.

Hay “người kiến tạo giấc mơ”.

Còn những người từng làm tổn thương tôi.

Cũng lần lượt nhận lấy kết cục thuộc về mình trên con đường số phận riêng của họ.

Cuối cùng.

Tất cả đều có được kết cục thuộc về riêng mình.

Tô Tình.

Sau khi bị đuổi khỏi buổi tiệc tối hôm đó.

Hoàn toàn thân bại danh liệt.

Trang Hành dùng một vài biện pháp.

Khiến cô ta không thể tiếp tục tồn tại trong ngành nghề của mình.

Cô ta từng muốn quay về cầu cứu gia đình.

Nhưng sau khi biết được toàn bộ những việc cô ta đã làm.

Chú thím tôi thất vọng đến tột cùng.

Thẳng tay đoạn tuyệt quan hệ với cô ta.

Cuối cùng.

Tô Tình chỉ có thể lặng lẽ rời khỏi thành phố này.

Từ đó bặt vô âm tín.

Còn Lưu Thanh.

Sau khi bị Thanh Vân Capital rút vốn và phong sát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...