Tự nhiên sẽ thu hút những nguồn sáng ấm áp khác.
Cuộc sống sau khi nghỉ hưu.
Còn tuyệt vời hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng.
Tôi và Trang Hành bắt đầu hành trình vòng quanh thế giới.
Chúng tôi đến thảo nguyên châu Phi.
Chiêm ngưỡng cảnh tượng hùng vĩ của những đàn động vật di cư.
Chúng tôi bước vào rừng mưa Nam Mỹ.
Tìm kiếm dấu tích của những nền văn minh cổ xưa.
Chúng tôi đến những dòng sông băng ở Bắc Âu.
Đuổi theo cực quang rực rỡ.
Chúng tôi đặt chân lên những hòn đảo nhỏ giữa Nam Thái Bình Dương.
Tận hưởng ánh nắng.
Bãi cát.
Và những con sóng.
Chúng tôi giống như những du khách bình thường nhất.
Nắm tay nhau đi qua từng góc của thế giới.
Chúng tôi chụp rất nhiều ảnh.
Cũng viết không ít bút ký du lịch.
Trang Hành đã sắp xếp tất cả thành một cuốn sách.
Tên là:
“Cùng Tô Vị Ngắm Nhìn Thế Giới”.
Trên trang đầu tiên.
Anh viết:
“May mắn lớn nhất đời này của anh không phải là xây dựng được đế chế kinh doanh lớn đến đâu.”
“Mà là được nắm tay em.”
“Ngắm nhìn tất cả phong cảnh trên thế gian.”
Nhìn những dòng chữ ấy.
Tôi vừa cười vừa rơi nước mắt.
Tôi biết.
Đó là những giọt nước mắt của hạnh phúc.
Chuyến du hành của chúng tôi kéo dài suốt năm năm.
Trong năm năm ấy.
Chúng tôi gần như đặt chân tới mọi châu lục trên Trái Đất.
Chúng tôi được tiếp xúc với những nền văn hóa khác nhau.
Kết giao với những người bạn mang màu da khác nhau.
Và cũng có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống cùng thế giới này.
Sau khi đi qua núi non.
Sông hồ.
Biển cả.
Chúng tôi bắt đầu cảm thấy đôi chút mệt mỏi.
Chúng tôi nhớ những món ăn quê nhà.
Nhớ cái ôm ấm áp của Noãn Noãn.
Vì thế.
Chúng tôi quyết định kết thúc chuyến đi.
Trở về nhà.
Khi trở về.
Noãn Noãn đã tốt nghiệp đại học.
Và gia nhập Thanh Vân Capital.
Con bé không dựa vào mối quan hệ của cha mẹ.
Mà bắt đầu từ vị trí thấp nhất.
Bằng sự nỗ lực và tài năng của chính mình.
Con bé nhận được sự công nhận từ đồng nghiệp và cấp trên.
Noãn Noãn ngày càng có phong thái giống tôi của năm xưa.
May mắn hơn tôi.
Bên cạnh con bé có một chàng trai trẻ giống hệt cha mình.
Âm thầm bảo vệ.
Lặng lẽ ủng hộ.
Cậu ấy là bạn đại học của Noãn Noãn.
Gia cảnh bình thường.
Nhưng chính trực.
Lương thiện.
Và rất có tài.
Tình cảm của họ thuần khiết và đẹp đẽ.
Nhìn hai đứa.
Tôi như thấy lại bóng dáng của mình và Trang Hành năm nào.
Từ tận đáy lòng.
Tôi cảm thấy vui cho con gái.
Tôi tin.
Con bé sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình sớm hơn tôi rất nhiều.
Tôi và Trang Hành bắt đầu cuộc sống nghỉ hưu đúng nghĩa.
Chúng tôi mua một căn nhà nhỏ có khu vườn ở ngoại ô.
Mỗi ngày.
Tôi chăm hoa.
Trồng cây.
Vẽ tranh.
Viết chữ.
Trang Hành lại mê nghề mộc.
Ngày nào cũng ở trong xưởng.
Gõ gõ.
Đóng đóng.
Làm đủ loại đồ nội thất nhỏ cho tôi.
Cuộc sống của chúng tôi bình yên và giản dị.
Nhưng luôn ngập tràn hơi ấm cùng yêu thương.
Chúng tôi không còn là Chủ tịch Tô hay Tổng giám đốc Trang từng làm mưa làm gió trong giới kinh doanh nữa.
Chỉ là một đôi vợ chồng bình thường.
Nương tựa vào nhau.
Nắm tay nhau đi hết quãng đời còn lại.
Một ngày nọ.
Khi đang dọn dẹp đồ cũ.
Tôi vô tình tìm thấy một chiếc hộp đã phủ bụi từ rất lâu.
Bên trong là ảnh cưới của tôi và Lưu Bái.
Trong tấm ảnh.
Tôi mặc váy cưới.
Cười vừa ngượng ngùng vừa ngọt ngào.
Lưu Bái mặc vest.
Tuấn tú.
Và vẫn còn nét non nớt của tuổi trẻ.
Khi ấy.
Chúng tôi từng thật lòng yêu nhau.
Từng tràn đầy hy vọng về tương lai.
Nhưng thời gian.
Và lòng người.
Cuối cùng vẫn đẩy chúng tôi đi về hai hướng khác nhau.
Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.
Không nói gì.
Trang Hành từ phía sau vòng tay ôm lấy tôi.
“Đang xem gì thế?”
Anh hỏi.
Tôi đưa tấm ảnh cho anh.
Anh nhìn thoáng qua.
Rồi mỉm cười:
“Hồi đó em cũng rất đẹp.”
“Nhưng anh thích em của bây giờ hơn.”
Anh xoay người tôi lại.
Nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Em của bây giờ.”
“Ánh mắt sáng hơn.”
“Và cũng điềm tĩnh hơn.”
Tôi nhìn anh.
Rồi bật cười.
Đúng vậy.
Thời gian là nhà điêu khắc giỏi nhất.
Nó lấy đi tuổi trẻ.
Nhưng lại trao cho tôi trí tuệ.
Và sự ung dung mà năm tháng mang lại.
Nó khiến tôi trải qua đau thương.
Nhưng cũng dạy tôi cách yêu.
Và được yêu.
Tôi cầm tấm ảnh.
Bước đến trước lò sưởi.
Rồi ném nó vào ngọn lửa đang cháy bùng.
Tấm ảnh dần cuộn lại.
Biến dạng trong lửa.
Cuối cùng hóa thành tro bụi.
Cùng lúc ấy.
Nó cũng cuốn đi gợn sóng cuối cùng trong lòng tôi.
Về đoạn quá khứ năm xưa.
Từ nay về sau.
Trong cuộc đời tôi.
Chỉ còn ánh mặt trời.
Không còn bóng tối.
Chỉ còn tình yêu.
Không còn hận thù.
Chỉ còn tôi.
Cùng người tôi yêu.
Bình yên già đi bên nhau.
Sau ba năm yêu nhau.
Noãn Noãn và chàng trai ấy quyết định bước vào hôn nhân.
Chaporia
Bình Luận (0)