Không Phụ Đời Này/Chương 27C. 27
20px

“Mở tiệm sách cả đời.”

“Vẽ tranh cả đời.”

“Mặt trời mọc thì làm việc.”

“Mặt trời lặn thì nghỉ ngơi.”

“Không hỏi chuyện thế gian.”

“Chỉ ngửi hương hoa.”

Ánh mắt anh trong trẻo.

Chân thành.

Tôi nhìn anh.

Khẽ mỉm cười.

Rồi giấc mơ kết thúc.

Khi tỉnh dậy.

Trời đã sáng rõ.

Trang Hành đang ngủ bên cạnh tôi.

Hơi thở đều đặn.

Ánh nắng len qua khe rèm.

Rơi trên gương mặt anh.

Ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt.

Cũng trở nên dịu dàng lạ thường.

Tôi đưa tay.

Khẽ vuốt ve gương mặt ấy.

Trong lòng bình yên đến lạ.

Tôi hiểu.

Giấc mơ đó.

Chỉ là lời từ biệt cuối cùng của tôi với quá khứ.

Chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng năm ấy.

Cùng giấc mộng viển vông của anh.

Đều mãi mãi ở lại thị trấn Giang Nam hư ảo đó.

Còn tôi.

Đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình trong thế giới hiện thực từ lâu rồi.

Tôi cúi người.

Nhẹ nhàng hôn lên trán anh.

Dường như cảm nhận được điều gì đó.

Khóe môi anh hơi cong lên.

Lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Tôi nhìn anh.

Cũng bật cười.

Cảm ơn anh.

Trang Hành.

Cảm ơn anh đã kéo em ra khỏi giấc mộng hư ảo ấy.

Cảm ơn anh đã cho em một hiện thực còn đẹp hơn cả giấc mơ.

Năm tôi bảy mươi tuổi.

Tôi viết một cuốn tự truyện.

Tên sách là:

“Không Phụ Đời Này.”

Tôi ghi lại trong đó tất cả mưa gió và cầu vồng của cuộc đời mình.

Tôi hy vọng câu chuyện của bản thân.

Có thể mang đến cảm hứng và sức mạnh cho thế hệ trẻ sau này.

Đặc biệt là những cô gái đang lạc lối trong tình yêu và cuộc sống.

Ở chương cuối cùng của cuốn sách.

Tôi viết như thế này:

“Cả đời này của tôi, có yêu có hận, có huy hoàng cũng có sa sút, từng bị phụ bạc, cũng từng được yêu thương sâu sắc.”

“Tôi từng nghĩ hôn nhân là bến đỗ duy nhất của người phụ nữ. Về sau mới hiểu, bến đỗ thật sự chính là bản thân mình.”

“Tôi từng cho rằng tiền bạc và địa vị có thể mang lại mọi thứ. Sau này mới phát hiện, sự bình yên trong tâm hồn và tình yêu mới là tài sản quý giá nhất.”

“Tôi từng nghĩ tha thứ là biểu hiện của sự yếu đuối. Sau này mới hiểu, buông xuống mới là lòng từ bi lớn nhất dành cho chính mình.”

“Giờ đây tôi đã ngoài bảy mươi tuổi. Nhìn lại cuộc đời, tôi có thể nói rằng mình không còn điều gì hối tiếc.”

“Tôi đã sống thành dáng vẻ mà mình mong muốn nhất.”

“Tôi đã có được tất cả hạnh phúc mà một người phụ nữ có thể có.”

“Nếu phải gửi đến các cô gái trẻ một lời khuyên.”

“Tôi muốn nói rằng.”

“Đừng bao giờ ngừng đầu tư cho chính mình. Tài năng, sự nghiệp và nhân cách độc lập mới là quân bài mạnh nhất của đời người.”

“Đừng bao giờ sợ mắc sai lầm hay vấp ngã.”

“Mỗi lần đau đớn đều sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn và tỉnh táo hơn.”

“Hãy luôn tin vào tình yêu, nhưng đừng phụ thuộc vào tình yêu. Một tình yêu tốt sẽ giúp bạn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Một tình yêu tồi tệ thì hãy kịp thời dừng lỗ và dũng cảm rời đi.

“Mong mọi cô gái đều có thể sống độc lập, yêu một cách thấu suốt, không phụ đời này, cũng không phụ chính mình.”

Sau khi cuốn sách xuất bản.

Nó tạo nên tiếng vang rất lớn.

Vô số độc giả gửi thư cho tôi.

Nói rằng họ đã tìm thấy sức mạnh từ câu chuyện của tôi.

Nhìn những lá thư ấy.

Trong lòng tôi ngập tràn sự mãn nguyện.

Tôi biết.

Đời này mình đã không sống hoài sống phí.

Một buổi chiều ngập nắng.

Tôi và Trang Hành ngồi trên chiếc ghế bập bênh trong khu vườn sau nhà.

Nhẹ nhàng đung đưa.

Noãn Noãn cùng chồng đưa hai đứa con về thăm chúng tôi.

Hai đứa trẻ nhỏ đuổi theo những cánh bướm trên bãi cỏ.

Tiếng cười trong trẻo như chuông bạc.

Noãn Noãn và chồng tựa vào nhau.

Nhìn các con vui đùa.

Trên gương mặt là nụ cười hạnh phúc giống hệt tôi năm xưa.

Tôi dựa đầu lên vai Trang Hành.

Ngắm nhìn khung cảnh bốn thế hệ quây quần trước mắt.

Trong lòng tràn đầy sự bình yên và mãn nguyện chưa từng có.

“Trang Hành.”

“Ừ?”

“Anh nói xem.”

“Con người có kiếp sau không?”

Anh mỉm cười.

Nắm lấy bàn tay đầy nếp nhăn của tôi.

“Anh không biết.”

“Nhưng nếu có.”

“Anh hy vọng kiếp sau có thể gặp em sớm hơn một chút.”

“Khi em vẫn còn là cô gái buộc tóc đuôi ngựa.”

“Mặc váy trắng.”

“Ngồi yên lặng đọc sách trong thư viện.”

“Anh sẽ gặp được em.”

Tôi nhìn anh.

Khẽ mỉm cười.

“Được.”

“Vậy chúng ta hẹn nhé.”

“Kiếp sau.”

“Em sẽ đợi anh.”

Chúng tôi nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Ánh chiều tà kéo dài bóng dáng của hai người thật xa…

[HẾT]

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k – mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k – mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k – mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...