20px

Giọng đàn ông trầm thấp vang lên ở đầu dây bên kia.

“Xong chưa?”

“Tôi đang ở ngoài.”

Tôi còn chưa trả lời, Cố Dật đã như phát điên đứng bật dậy.

“Là anh ta?”

“Tạ Trầm thật sự về cùng em?”

Tôi không để ý đến anh ta, chỉ nói với điện thoại:

“Vào đi.”

Chưa đầy một phút sau, cửa phòng lại mở ra.

Người đàn ông mặc vest đen bước vào.

Dáng anh rất cao, khí chất lạnh nhạt, đôi mắt sâu và bình tĩnh như mặt hồ giữa đêm.

Vừa xuất hiện, cả căn phòng như bị kéo xuống mấy độ.

Anh đi thẳng tới bên cạnh tôi, tự nhiên cầm lấy túi xách trong tay tôi.

Sau đó cúi đầu hỏi:

“Có bị làm khó không?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Chỉ hơi ồn.”

Tạ Trầm liếc mắt qua đám người trước mặt.

Ánh mắt anh không nặng nề, nhưng đủ khiến những người vừa rồi còn hùng hổ im lặng.

Ông Cố gượng cười đứng dậy.

“Tạ tổng, thật không ngờ…”

Tạ Trầm không bắt tay ông.

Anh chỉ bình thản nói:

“Ông Cố, vợ tôi vừa xuống máy bay đã bị người của ông đưa vào căn phòng này.”

“Lại còn bày hoa, cầu hôn, quay phim.”

“Tôi muốn biết, đây là ý của ai?”

Mặt ông Cố trắng bệch.

“Chuyện này… chuyện này là hiểu lầm.”

Cố Dật nhìn bàn tay Tạ Trầm đang đặt nhẹ sau lưng tôi, đôi mắt đỏ đến đáng sợ.

“Tiểu Tình, em thật sự kết hôn với anh ta?”

“Vì sao?”

“Em từng nói đời này chỉ yêu anh.”

Tạ Trầm hơi nghiêng đầu nhìn anh ta.

Ánh mắt nhàn nhạt.

“Cố tiên sinh, người trưởng thành nên hiểu một đạo lý.”

“Lời nói của nạn nhân khi còn bị lừa không thể trở thành quyền sở hữu của kẻ lừa đảo.”

Cố Dật như bị tát thẳng vào mặt.

Sắc mặt anh ta lúc trắng lúc xanh.

Thẩm Thanh Nhi nắm chặt tay áo anh ta, vẻ mặt cũng không còn giữ được bình tĩnh.

Tôi thu lại giấy chứng nhận kết hôn, bỏ vào túi.

“Chú Cố, hôm nay tôi tới đây không phải để ôn chuyện.”

“Càng không phải để nhận lời cầu hôn.”

“Tôi chỉ muốn nói rõ một lần cuối.”

“Giữa tôi và Cố Dật không còn bất kỳ quan hệ nào.”

“Sau này mong nhà họ Cố đừng dùng danh nghĩa quen biết cũ để làm phiền tôi nữa.”

Nói xong, tôi định rời đi.

Nhưng Cố Dật đột nhiên lao tới giữ lấy cổ tay tôi.

“Tiểu Tình, em không thể đi.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Anh thật sự biết sai rồi.

“Ba năm qua anh sống rất khổ.”

“Anh không có ngày nào không nhớ em.”

“Anh đã tìm em rất lâu, anh…”

Tạ Trầm nắm lấy tay anh ta, gỡ từng ngón ra khỏi cổ tay tôi.

Động tác của anh rất chậm, nhưng sức lực lại khiến mặt Cố Dật tái đi.

“Đừng chạm vào cô ấy.”

Giọng anh không cao.

Nhưng đủ lạnh.

Cố Dật nhìn anh, trong mắt đầy ghen ghét.

“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy.”

“Tạ tổng, anh không có quyền xen vào.”

Tạ Trầm bật cười rất khẽ.

“Cô ấy là vợ tôi.”

“Anh nói tôi không có quyền?”

Chỉ một câu, Cố Dật cứng đờ tại chỗ.

Tôi kéo tay áo Tạ Trầm.

“Đi thôi.”

Trước khi ra cửa, tôi quay đầu nhìn Thẩm Thanh Nhi.

“À, đúng rồi.”

“Bác sĩ Thẩm, tôi về nước lần này còn có một món quà dành cho cô.”

Nụ cười trên mặt cô ta hoàn toàn biến mất.

Tôi nhìn cô ta từng chữ một.

“Đơn kiện đã gửi rồi.”

“Ba năm trước cô lấy cắp nghiên cứu của tôi, làm giả nhật ký nghiên cứu, cấu kết với người trong bệnh viện vu cáo tôi say rượu phẫu thuật.”

“Lần này, chúng ta tính từng món một.”

Cả phòng bùng nổ.

Thẩm Thanh Nhi lảo đảo lùi lại.

“Chị nói bậy!”

“Chị có chứng cứ gì?”

Tôi mỉm cười.

“Cô đoán xem.”

Nói xong, tôi cùng Tạ Trầm rời khỏi căn phòng hoa hồng đỏ ấy.

Bên ngoài sân bay, gió đêm thổi qua khiến đầu óc tôi tỉnh táo hơn rất nhiều.

Tạ Trầm mở cửa xe cho tôi.

Sau khi ngồi vào, tôi mới nhận ra bàn tay mình đang run.

Anh nhìn thấy nhưng không vạch trần.

Chỉ lấy một chai nước đưa cho tôi.

“Làm tốt lắm.”

Tôi cầm chai nước, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Vẫn chưa đủ.”

“Vở kịch mới bắt đầu thôi.”

Tạ Trầm khẽ cười.

“Ừ.”

“Muốn vả mặt thế nào, tôi phối hợp.”

Tôi quay đầu nhìn anh.

“Anh không thấy tôi phiền à?”

“Vừa về nước đã kéo anh vào mớ rắc rối này.”

Tạ Trầm nghiêng đầu nhìn tôi.

“Lâm Tình.”

“Ba năm trước, ở phòng khám nhỏ bên kia đại dương, cô tự tay kéo tôi từ cửa tử về.”

“Khi đó cô cũng không hỏi tôi có phiền không.”

Tôi im lặng.

Ba năm trước, lần đầu tiên gặp Tạ Trầm là trong một đêm mưa.

Anh bị tai nạn xe trên đường tới viện nghiên cứu, mất máu quá nhiều, tình trạng nguy cấp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...