Luật sư Chu nói tiếp:
“Còn nhật ký nghiên cứu của Thẩm Thanh Nhi, phần lớn ảnh chụp đều có dấu hiệu chỉnh sửa thời gian.”
“Chúng tôi đã nhờ chuyên gia phục hồi dữ liệu gốc.”
“Có vài ảnh thật sự được tạo sau khi tài liệu của cô bị sao chép.”
Tôi gật đầu.
“Còn ca phẫu thuật?”
Luật sư Chu đẩy một tập hồ sơ khác tới.
“Đây mới là phần quan trọng nhất.”
“Bệnh nhân trong ca đó có tiền sử bệnh tim bẩm sinh nhưng hồ sơ nhập viện bị chỉnh sửa.”
“Biên bản gây mê cũng có dấu hiệu bổ sung sau.”
“Tên người chỉnh sửa cuối cùng là bác sĩ gây mê Diệp San.”
“Cô ấy hiện đã nghỉ việc và đang mở phòng khám tư.”
Tôi nhìn cái tên ấy.
Diệp San.
Bạn thân của Thẩm Thanh Nhi.
Người năm đó đứng trước mặt viện trưởng, thề rằng tôi có mùi rượu trước khi vào phòng mổ.
Tôi khẽ hỏi:
“Có tìm được cô ta không?”
Luật sư Chu gật đầu.
“Tìm được.”
“Nhưng cô ta từ chối gặp.”
Tôi không bất ngờ.
“Vậy gửi đơn trước.”
“Tôi không vội.”
“Từng người một, không ai chạy được.”
Buổi chiều, bệnh viện cũ nơi tôi từng làm việc ra thông báo.
Ngôn từ rất quen thuộc.
Họ nói chuyện năm đó đã được xử lý theo quy định.
Họ nói mọi quyết định đều dựa trên chứng cứ lúc bấy giờ.
Họ nói sẽ giữ quyền truy cứu đối với những tin đồn thất thiệt trên mạng.
Tôi đọc xong, chỉ thấy buồn cười.
Ba năm rồi.
Vẫn là bộ mặt đó.
Chỉ cần quyền lực còn nằm trong tay họ, sự thật đối với họ chẳng qua chỉ là thứ có thể chỉnh sửa.
Nhưng lần này, tôi không để họ tự viết kết luận nữa.
Tối hôm đó, tài khoản cá nhân mà tôi đã bỏ hoang ba năm đăng một bài viết dài.
Không bán thảm.
Không kể khổ.
Chỉ đăng chứng cứ.
Ảnh chụp quyết định đình chỉ công tác.
Hồ sơ bệnh án bản gốc.
Kết quả kiểm tra trước ca phẫu thuật cho thấy nồng độ cồn của tôi bằng không.
Thời gian chỉnh sửa hồ sơ bệnh án.
Lịch sử đăng nhập máy tính.
So sánh tài liệu nghiên cứu gốc và bản mà Thẩm Thanh Nhi nộp.
Cuối bài, tôi chỉ viết một câu.
“Ba năm trước, tôi im lặng vì không đủ sức. Ba năm sau, tôi trở về để đòi lại tất cả.”
Bài viết ấy lan truyền nhanh hơn tôi tưởng.
Những người từng mắng tôi lạnh lùng dưới video cầu hôn đồng loạt quay lại xin lỗi.
Những đồng nghiệp cũ bắt đầu nhắn tin.
Có người nói năm đó họ cũng thấy kỳ lạ.
Có người nói thật ra họ không tin tôi say rượu.
Có người nói xin lỗi vì ngày đó không dám đứng ra.
Tôi nhìn những tin nhắn ấy, không trả lời.
Con người luôn như vậy.
Khi bạn đứng dưới đáy vực, họ sợ bị kéo xuống nên tránh rất xa.
Đến khi bạn tự mình bò lên, họ lại nói thật ra tôi vẫn luôn tin bạn.
Nhưng niềm tin đến muộn không thể cứu được bất cứ ai.
Đêm đó, Cố Dật gọi cho tôi mười mấy cuộc.
Cuối cùng tôi nghe máy.
Giọng anh ta khàn đặc.
“Tiểu Tình, em nhất định phải làm đến mức này sao?”
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn thành phố rực sáng bên ngoài.
“Cố Dật, câu này nên là tôi hỏi anh.”
“Ba năm trước, anh nhất định phải làm đến mức đó sao?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sau đó anh ta nói:
“Anh không biết mọi chuyện sẽ nghiêm trọng như vậy.”
Tôi bật cười.
“Anh lấy tài liệu của tôi đưa cho Thẩm Thanh Nhi, anh không biết?”
“Anh đứng ra xác nhận tôi đạo văn, anh không biết?”
“Anh nghe Diệp San vu cáo tôi say rượu nhưng không kiểm tra, anh không biết?”
“Hay anh biết hết, chỉ là anh nghĩ tôi yêu anh nên sẽ tha thứ?”
Cố Dật thở dốc.
“Anh thừa nhận chuyện tài liệu là anh sai.”
“Nhưng lúc đó Thanh Nhi nói cô ấy cần nghiên cứu đó để qua kỳ xét duyệt, nếu không cô ấy sẽ bị gia đình ép rời khỏi bệnh viện.”
“Anh chỉ nghĩ… em giỏi như vậy, em có thể viết lại cái khác.”
Tôi nhắm mắt.
Hóa ra là vậy.
Trong mắt anh ta, thành quả tôi thức trắng bao đêm chỉ là thứ có thể dễ dàng viết lại.
Còn nước mắt của Thẩm Thanh Nhi mới là chuyện quan trọng nhất.
Tôi bình tĩnh hỏi:
“Vậy sự nghiệp của tôi thì sao?”
“Danh dự của tôi thì sao?”
“Những năm tôi mất đi thì sao?”
Cố Dật nghẹn lại.
Rất lâu sau, anh ta mới nói:
“Anh sẽ bù đắp cho em.”
“Chỉ cần em rút đơn kiện, anh sẽ ly hôn với Thanh Nhi ngay.”
“Anh sẽ công khai xin lỗi em.”
“Chúng ta có thể bắt đầu lại.”
Tôi thấy câu này buồn cười đến mức không biết phải đáp thế nào.
“Cố Dật.”
“Anh vẫn chưa hiểu à?”
“Tôi không cần anh ly hôn.”
“Tôi cũng không cần anh xin lỗi để bắt đầu lại.”
Chaporia
Bình Luận (0)