Khi đó bà chê nó không đáng tiền.
Nhưng sau này lại lén đeo suốt rất nhiều năm.
Bà kể hôm tìm thấy tôi.
Thực ra bà đã ngồi trong xe nửa tiếng đồng hồ.
Bà sợ tôi hận bà.
Cũng sợ tôi không chịu nhận bà.
Ở cuối thư, bà viết:
“Thính Thính.”
“Bà nội không cầu xin cháu tha thứ.”
“Bà chỉ mong cháu biết rằng, cháu không phải đứa trẻ không ai cần.”
“Cha mẹ cháu rất yêu cháu.”
“Họ chưa từng bỏ rơi cháu.”
“Là nhà họ Thẩm chúng ta có lỗi với cháu.”
Đọc xong bức thư.
Tôi gục xuống bàn khóc rất lâu.
Kim Điều nhảy lên mặt bàn.
Dùng chân đẩy hộp khăn giấy về phía tôi.
【Khóc đi.】
【Hôm nay cho phép cô khóc mười phút.】
Tôi khóc còn dữ hơn.
Nó thở dài.
【Được rồi.】
【Hai mươi phút.】
Ba tháng sau.
Thẩm thị tổ chức đại hội cổ đông bất thường.
Lần đầu tiên trong đời, tôi mặc vest chỉnh tề, ngồi trong phòng họp.
Thẩm Hoài An đã bị chính thức khởi tố.
Thẩm Hoài Lễ vì phối hợp điều tra nên đang chờ xét xử tiếp theo.
Chu Mạn dính líu tới hành vi chiếm đoạt di sản và cản trở điều tra, cũng không thể thoát thân nguyên vẹn.
Thẩm Nghiên Nghiên đã bị đưa ra nước ngoài.
Ngày họp cổ đông.
Rất nhiều người nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Có khinh thường.
Có dò xét.
Cũng có không phục.
Trước khi cuộc họp bắt đầu.
Một vị cổ đông lớn tuổi mỉm cười hỏi tôi:
“Cô Lâm trước đây học chuyên ngành gì?”
Tôi đáp:
“Tôi chưa từng học đại học.”
Sự khinh miệt trong mắt ông ta gần như không che giấu nổi.
Ông ta lại hỏi:
“Vậy cô Lâm có đọc hiểu báo cáo tài chính không?”
Tôi thành thật đáp:
“Hiện tại vẫn chưa hiểu lắm.”
Trong phòng họp vang lên vài tiếng cười khe khẽ.
Tôi cũng mỉm cười.
“Cho nên tôi đã thuê một đội ngũ chuyên nghiệp.”
“Không hiểu thì có thể học.”
“Học không được thì có thể thuê người.”
“Nhưng có người đọc hiểu báo cáo tài chính, lại dùng nó để làm sổ sách giả.”
“Vậy thì đó không còn là vấn đề năng lực nữa.”
“Mà là vấn đề nhân phẩm.”
Sau khi cuộc họp kết thúc, Giang Tự đưa tôi về Vấn Tùng Uyển.
Trên đường đi, anh hỏi:
“Tiếp theo cô có dự định gì không?”
Tôi nghĩ một lát.
“Trước tiên sẽ đưa cha mẹ tôi về nhà.”
Trước đây họ được chôn cất trong một nghĩa trang rất hẻo lánh ở vùng ngoại ô.
Trên bia mộ không ghi tên Thẩm Thời Việt.
Cũng không ghi tên Tô Nhiễm.
Chỉ có hai cái tên mà cô nhi viện nhờ người khắc giúp.
Ông Lâm.
Bà Tô.
Quá qua loa.
Họ không nên như vậy.
Ngày cải táng.
Thời tiết rất đẹp.
Cuối cùng trên bia mộ cũng được khắc lại tên thật của họ.
Thẩm Thời Việt.
Tô Nhiễm.
Tôi đặt tấm ảnh cũ trước mộ.
Trong ảnh, họ vẫn còn rất trẻ.
Tôi quỳ trước bia mộ, khẽ nói:
“Cha, mẹ.”
“Chúng ta về nhà rồi.”
Gió thổi qua nghĩa trang.
Lá cây khẽ rung lên xào xạc.
Kim Điều ngồi bên cạnh tôi.
Hiếm khi nó lại yên tĩnh như vậy.
Rất lâu sau.
Nó dùng đầu cọ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
【Họ sẽ vui lắm.】
Tôi xoa đầu nó.
“Sao ngươi biết?”
【Vì trước đây cha cô từng nói rồi.】
“Nói gì?”
Kim Điều nhìn tấm bia mộ.
【Ông ấy nói…】
【Nếu sau này có con gái.】
【Ông ấy hy vọng con bé sẽ giống mẹ nó.】
【Tính tình dịu dàng một chút.】
Tôi bật cười.
“Vậy thì ông ấy thất vọng rồi.”
【Không.】
Kim Điều chậm rãi nói.
【Cô còn tốt hơn những gì ông ấy tưởng tượng.】
Trên đường trở về.
Giang Tự gửi cho tôi một tin nhắn.
“Thẩm lão phu nhân lúc sinh thời còn để lại một điều khoản bổ sung.”
Tôi mở ảnh lên xem.
Bên trên là nét chữ của bà nội.
“Nếu Lâm Thính đồng ý tiếp tục chăm sóc Kim Điều.”
“Thì phần tài sản còn lại trong quỹ tín thác thú cưng của Kim Điều sẽ do Lâm Thính cùng quản lý.”
Tôi hỏi:
“Còn lại bao nhiêu?”
Giang Tự gửi tới một dãy số.
Tôi nhìn màn hình.
Im lặng tròn mười giây.
Sau đó cúi đầu nhìn con mèo béo trong lòng.
Không biết từ lúc nào Kim Điều đã tỉnh giấc.
Nó đang nheo mắt nhìn tôi.
【Đừng nhìn ta bằng ánh mắt đó.】
【Ta đã nói từ lâu rồi.】
【Ta rất đáng tiền.】
Tôi hít sâu một hơi.
“Kim Điều.”
“Sau này ngươi muốn ăn loại thức ăn mèo nào?”
Nó kiêu ngạo liếm liếm móng vuốt.
【Trước tiên cho ta một con tôm hùm Úc đi.】
“Mèo không thể ăn nhiều hải sản như vậy.”
【Thế cô thừa kế tiền của ta để làm gì?】
Tôi bị nó chọc tới bật cười.
Kim Điều ngáp một cái trong lòng tôi.
【Đi thôi, con nhóc.】
【Về nhà ăn cơm.】
HẾT ❤️🐱
Chaporia
Bình Luận (0)