Tống ma ma gào khóc thành tiếng, nhanh ch.óng quỳ rạp xuống chân bà bà, người vừa mới bước tới.
“Lão phu nhân bớt giận, cô nương nhà ta không cố ý làm kinh động đến thọ yến của người. Từ nhỏ sức khỏe cô nương đã yếu, vốn không chịu được kinh hãi.”
“Mấy ngày gần đây quá mức lo sợ, ác mộng liên miên, cơ thể chưa kịp hồi phục. Chỉ vì vài câu hỏi của phu nhân mà hoảng sợ đến mức ngất xỉu ngay tức thì.”
Bà ta ôm lấy mỹ nhân yếu ớt kia, khóc than không ngớt:
“Thuốc thang trong viện uống càng nhiều lại càng suy kiệt, cầu xin lão phu nhân tìm một vị đại phu đáng tin cậy, ngay trước mặt mọi người kiểm tra thân thể cho cô nương, cũng để lão nô buông bỏ được tảng đá đè nặng trong lòng.”
Bề ngoài là đang cầu xin cho Tống Đinh Lan, nhưng từng câu từng chữ đều đang vạch trần tội ác ta bức hại nàng ta.
Trận đại hỏa hoạn ở Ngô Đồng viện ấy, lũ quý tộc ở cùng con phố đều đã tận mắt chứng kiến.
Giờ đây, màn kịch này của ả khiến bao lời suy đoán đổ dồn lên đầu ta, biến ta thành kẻ thực sự ra tay tàn hại và sỉ nhục “ân nhân”.
Mà việc ép lão phu nhân phải mời đại phu ngay giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng qua cũng chỉ là để cái t.h.a.i trong bụng ả có được một danh phận đường hoàng, quang minh chính đại.
Ả muốn danh phận, muốn địa vị, thậm chí tham vọng dẫm lên vai ta để leo lên cao cũng chẳng buồn che giấu thêm nữa.
Lão phu nhân nhìn thấu sự tình, nắm đ.ấ.m bà siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Ánh mắt khắp cả sảnh tiệc đổ dồn về phía ta với đủ loại thần sắc khác nhau.
Cho đến khi, quản sự ma ma giơ tay lên, “bốp” một tiếng vang dội, giáng một cái tát trời giáng.
Đánh gục Tống ma ma xuống đất.
11
Ngay khi tất cả mọi người còn đang biến sắc vì kinh hãi…
Ma ma quản sự đã chỉ thẳng vào mũi Tống ma ma, nghiêm giọng quát mắng:
“Đồ khua môi múa mép đáng c.h.ế.t, cái bộ mặt xấu xa ăn thịt không nhả xương ấy thật khiến người ta căm ghét. Lão nô hôm nay dù có phải vứt bỏ hết tình nghĩa từng hầu hạ lão tướng quân từ thuở nhỏ, cũng không thể không nói.
”
“Một lão xú bà lai lịch bất minh, chỉ dựa vào thân phận nhũ mẫu của ân nhân tướng quân mà suốt ngày ở Tướng quân phủ tác oai tác quái, vênh váo nghênh ngang.”
“Một trận hỏa hoạn thiêu rụi Ngô Đồng Uyển, hủy hoại không biết bao nhiêu thứ quý giá. Chỉ riêng việc tu sửa viện t.ử ấy, vốn là nơi chuẩn bị cho các cô nãi nãi trong phủ xuất giá trở về thăm nhà nghỉ chân, đã tiêu tốn không dưới vạn lượng bạc.”
“Chủ mẫu thương xót Tống cô nương bên cạnh không có người thân nương tựa, nên đến một câu nặng lời cũng chẳng nỡ nói với ngươi.”
“Vậy mà ngươi chẳng những không ghi nhớ ân đức của chủ mẫu, không chăm sóc thân thể cho Tống cô nương cho tốt, ngược lại còn mặt dày vô sỉ chiếm đoạt châu báu trang sức của cô nương, cướp lấy y phục cùng đồ dùng của cô nương, khiến cô nương mất mặt trước đám đông, chịu đủ nhục nhã.”
“Người biết chuyện thì hiểu là lão xú bà nhà ngươi đã chiếm hết gấm vóc lụa là cùng châu ngọc trang sức của cô nương. Người không biết chuyện, lại còn mắng cô nương mang dáng vẻ hồ ly tinh quyến rũ, ỷ vào việc phu nhân là người trọng thể diện nên không tiện trở mặt trước mặt mọi người, cố tình bày ra bộ dạng của một kỹ thiếp chốn thanh lâu, như thể cả thiên hạ đều đang hãm hại nàng ta, công khai hắt nước bẩn lên người khác, khiến phu nhân và lão phu nhân phải thêm phiền lòng.”
Thân thể Tống ma ma run lên.
“Ngươi nói bậy.”
Tống Đình Lan đang được bà ta ôm trong lòng cũng khẽ run đôi môi.
“Hừ, đúng là cái miệng phun phân thối tha. Hôm nay ta sẽ khiến ngươi tâm phục khẩu phục.”
Dứt lời, ma ma quản sự vỗ mạnh hai tay, lớn tiếng quát:
“Người đâu, mang lên đây.”
Trước ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, từng rương từng rương đầy ắp gấm vóc y phục, châu báu trang sức cùng các loại d.ư.ợ.c liệu bổ dưỡng quý giá được khiêng đến đặt giữa đại sảnh.
Nắp rương vừa mở ra.
Món nào món nấy đều giá trị không nhỏ.
Thứ nào thứ nấy đều xa hoa ch.ói mắt.
Chaporia
Bình Luận (0)