20px

“Ả vì muốn có một chỗ đứng vững trong hậu viện mà hết lần này tới lần khác tính kế danh dự của ta trước bàn dân thiên hạ, như vậy không phải là tàn nhẫn sao?”

“Ả muốn dùng mầm mống trong bụng mình để thay thế hoàn toàn con gái của ta, như vậy không phải là tàn nhẫn sao?”

Lý Tuần đột ngột ngẩng đầu:

“Không thể nào! Nàng ấy tính tình dịu dàng lại lương thiện, từ tận đáy lòng nàng ấy rất yêu quý Chiêu Nguyệt.”

Ta lạnh lùng cười, đẩy miếng bánh điểm tâm có tẩm độc đến trước mặt Lý Tuần:

“Nhất Tuyến Hầu của Tây Vực, kịch độc mà vô phương cứu chữa.”

“Sau yến tiệc tối nay, lúc ả đi ngang qua viện của Chiêu Nguyệt, thừa lúc ma ma không có ở đó, ả đã lén lút nhét nó vào tay Chiêu Nguyệt.”

“Nếu không phải ta đã chuẩn bị từ trước, hạ lệnh cho ám vệ canh giữ không rời nửa bước, thì giờ đây Chiêu Nguyệt e rằng đã rời xa ta rồi.”

“Ta chưa từng hại đến tính mạng ả, vậy mà ả lại muốn dùng đứa con gái duy nhất của ta để đ.â.m ta một nhát chí mạng, khiến ta tan cửa nát nhà.”

“Lý Tuần, đây là lần cuối cùng ta hỏi chàng, sự công bằng này, chàng có trả lại cho ta và Chiêu Nguyệt hay không?”

Lý Tuần ngẩn người, nhìn chằm chằm vào miếng điểm tâm đó hồi lâu.

Lâu đến mức bấc đèn dầu nổ tách một tiếng, hắn mới khẽ ngẩng đầu lên:

“Nàng ấy dù sao… cũng có ơn với ta.”

Ngọn nến nhảy múa soi bóng ta trong đáy mắt hắn, trở nên mờ ảo, dường như có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Tựa như cánh bèo lá rụng, vốn chẳng đáng bận tâm.

Ta thổi tắt đèn dầu, từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.

Những món nợ công bằng đó, ta sẽ tự mình đi đòi.

Hôm sau, ta vào cung khấu tạ ơn ban thưởng của Bệ hạ.

Khi xuất cung, Bệ hạ ban cho ta hai miếng ngọc giác làm quà thưởng.

Đó là bảo vật đã được khai quang tại Hộ Quốc Tự, được thần Phật phù hộ độ trì.

Một miếng ta treo bên hông Chiêu Nguyệt, bảo hộ con một đời bình an thuận lợi.

Một miếng ta treo đầu giường mình, giữ cho ta kiếp này vẹn toàn, đường đời rộng mở phẳng lặng.

14

Sau khi Tống ma ma bị ném ra khỏi tướng quân phủ, bà ta định sẽ dàn xếp ổn thỏa trong kinh thành để chờ thời cơ.

Nhưng ta đâu thể nào để hổ về rừng.

Thế nên, bà ta vừa xuất hiện đã bị đám hạ nhân ta đã mai phục từ lâu giáng một gậy vào sau gáy, rồi trùm bao tải bắt cóc đưa đến một ngôi miếu hoang.

Ta đưa mắt ra hiệu, hạ nhân liền nện một gậy mạnh xuống bao tải.

Người bên trong đang hôn mê bất tỉnh phát ra một tiếng rên rỉ, vừa định hé miệng.

Hộ vệ liền tra hỏi: “Đứa trẻ trong bụng Tống Đinh Lan, còn bao nhiêu kẻ biết được?”

Người trong bao tải cứng đờ, run rẩy hỏi lại: “Các… các người là kẻ nào?”

Bốp! Một gậy giáng mạnh vào thắt lưng mụ.

Tống ma ma vốn lắm mưu nhiều kế nay đau đớn kêu gào t.h.ả.m thiết.

Hộ vệ lại hỏi tiếp: “Bao nhiêu kẻ biết?”

Tống ma ma vẫn còn chần chừ, do dự.

Bốp! Lại một gậy nữa hạ xuống.

Tống ma ma đau đến mức co quắp thành một đống, lúc này mới vội vàng van xin:

“Không… không có bao nhiêu người biết cả.”

“Tướng quân vốn định đợi sau khi đứa trẻ chào đời, quốc tang kết thúc thì lặng lẽ nuôi dưỡng dưới danh nghĩa của chủ mẫu, nên giấu rất kỹ.”

“Dù các người là người của ai, chỉ cần thả ta ra, bao nhiêu tiền bạc, ta đều trả gấp đôi.”

“Sau này tướng quân phủ rồi sẽ là của Lan nhi, các người không đắc tội nổi đâu.”

Bốp! Một gậy nện thẳng vào cái miệng đang thao thao bất tuyệt của Tống ma ma, chặn đứng mọi lời càn rỡ.

Hộ vệ tiếp tục truy vấn:

“Nếu đã như thế, tại sao lại nảy sinh bất mãn, liên tục hết lần này tới lần khác muốn đòi danh phận trước mặt bàn dân thiên hạ?”

Tống ma ma ngẩn người một thoáng, rồi hạ thấp giọng đáp:

“Bởi vì chủ mẫu khi sinh đã tổn hại thân thể, vĩnh viễn không còn cơ hội có thêm con cái. Cái t.h.a.i trong bụng Lan nhi đã được xác định là nam thai, đó sẽ là đích trưởng t.ử của tướng quân.”

“Phú quý đã ngay trong tầm tay, dựa vào cái gì mà phải dâng cho người khác? Dẫu là sinh mẫu của trưởng t.ử, cũng đáng được danh chính ngôn thuận làm bình thê, chứ không phải là một tiện thiếp vô danh đê tiện.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...