Hắn chẳng màng đến gia yến hay quà cáp, vội vã rời cửa.
Ta nhìn theo bóng lưng hắn, lặng lẽ gắp cho con gái một cái đùi gà lớn:
“Chiêu Nguyệt nhớ kỹ, hạnh phúc, sự viên mãn và niềm vui của chúng ta không cần phải ký thác lên người bất kỳ ai, mà phải do chính mình nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.”
Dẫu sao, kể từ nay về sau, mỗi dịp sinh nhật của con, sẽ không còn cái gọi là phụ thân ở bên cạnh nữa.
Lý Tuần vội vã ra khỏi phủ, khi đến khách điếm thì đã trống không.
Trên bàn để lại dòng chữ, bảo hắn tới đình Thập Lí ở ngoại thành để gặp mặt.
Hắn bất chấp nguy hiểm, lao thẳng ra ngoại thành.
Cùng lúc đó, Giang gia lấy danh nghĩa tổ chức sinh nhật cho Chiêu Nguyệt, đón hai mẹ con ta về Giang gia.
Thế nhưng, người về tới Giang gia chỉ có mình Chiêu Nguyệt.
Còn ta, đã sớm đợi sẵn dưới đình Thập Lí ở ngoại thành.
Khi Lý Tuần đến nơi như hẹn, thấy là ta, vừa định nổi giận…
Thì nghe v.út một tiếng!
Một mũi tên xuyên thẳng vào n.g.ự.c trái của hắn.
Ta tay cầm cung nỏ, trong lúc hắn đang kinh hãi tột độ.
Bước từng bước áp sát, rồi “bộp” một tiếng, vả thẳng vào mặt hắn.
Ta nhìn xuống sự bi phẫn và đau đớn của hắn, khẽ cong khóe môi:
“Mũi tên có tẩm độc, chàng bớt động đậy, có lẽ còn sống được lâu hơn một chút.”
Lý Tuần quỳ một gối xuống đất, gượng chống thân mình, đôi mắt đỏ ngầu:
“Nàng ấy đã bị ta đưa đi rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”
Ta bật cười:
“Công đạo ta muốn, chưa bao giờ nằm ở ả, mà nằm ở chính chàng.”
“Trừ bỏ một Đinh Lan, còn có hàng ngàn hàng vạn Đinh Lan khác.”
“Một kẻ không trung thành với thê t.ử, không yêu thương con gái, không trách nhiệm với tính mạng người trong phủ, thì nên c.h.ế.t đi cho đúng chỗ. Nhất Tuyến Hầu, thứ kịch độc từng nằm trong miếng bánh, hôm nay đã rơi lên người chàng. Đó là công đạo ta đòi, cũng là quả báo của chàng, do chính tay ta ban cho.”
Lý Tuần con ngươi chấn động:
“Sự điềm tĩnh và hiền thục của nàng, từ trước đến nay đều là giả sao?”
“Là thật, nhưng sự nhẫn nhịn và lòng tàn nhẫn của ta cũng là thật.
Việc muốn chàng phải c.h.ế.t, đã bắt đầu từ cái ngày chàng làm ngơ trước miếng bánh tẩm độc của Chiêu Nguyệt.”
“Chàng còn chưa biết đúng không? Chàng sắp gục xuống dưới đình Thập Lí này rồi. Ninh Vương mà chàng hằng tâm niệm, đã bị Bệ hạ dẫn quân tiêu diệt. Những kẻ đó, không phải ai khác, chính là những huynh đệ từng vào sinh ra t.ử với chàng.”
Lý Tuần đồng t.ử run rẩy, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi:
“Họ sẽ không phản bội ta.”
“Cho nên, khi Bệ hạ ra lệnh cho họ tiêu diệt Ninh Vương, thứ trong tay ngài chính là lệnh bài của chàng.”
Lý Tuần run rẩy: “Nàng lấy lệnh bài của ta từ bao giờ?”
Ta khẽ cười:
“Giang gia tuy không có tài cán gì lớn, nhưng cũng không thiếu hạng người nhanh nhạy mưu trí. Cái ngày Tống Đinh Lan sảy thai, chàng hoảng loạn mất bình tĩnh, nên đã bị ta thuận tay lấy mất lệnh bài.”
“Giang gia chỉ mất ba canh giờ, đã làm ra một chiếc giả đặt lại vào tay chàng.”
“Trong lòng chàng chỉ toàn là Tống Đinh Lan đã mất tích, tất nhiên là chẳng hề hay biết gì.”
“Lý Tuần à, từ nay về sau, ta không cần phải cùng chàng diễn trò hòa giải, nhẫn nhịn sự sai khiến của chàng, hay nhìn thấu sự ích kỷ đến tận cùng của chàng nữa.”
“Tống Đinh Lan sẽ tới tiễn chàng đoạn đường cuối cùng, nhưng đó là chuyện của một canh giờ sau!”
Ta nâng cung nỏ lên, “bộp” một tiếng.
Giáng mạnh vào huyệt thái dương của Lý Tuần, khi hắn vừa đổ gục xuống đất.
Ta liền sai người khiêng kẻ đang hôn mê bất tỉnh ấy đến dưới đình hóng mát, chờ đợi để bị chính người mình yêu thương nhất giáng xuống nhát d.a.o kết liễu tâm can cuối cùng.
20
Khi Tống Đinh Lan đến nơi, Lý Tuần đang tựa vào cột, độc đã ngấm tận tủy xương, không thể thốt nên lời.
Ả nhếch môi, bất ngờ rút một con d.a.o từ phía sau lưng Lý Tuần, đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c hắn.
Đoạn, ả vừa cười vừa rơi nước mắt:
“Ta làm được rồi, ta biết mà, ta chẳng thua kém bất kỳ ai, xứng đáng với tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời. Là chàng, chính chàng đã chà đạp ta. Chàng từng nói sẽ cho ta danh phận, vậy mà ta lại chẳng bằng cả một tiện thiếp.”
Chaporia
Bình Luận (0)