“Cô ấy…”
“Vẫn đang cân nhắc.”
Vương Lệ khó khăn nặn ra một câu.
Giọng khàn đặc.
“Vẫn còn cân nhắc?”
“Mức lương 18.000 tệ mà còn cân nhắc cái gì nữa?”
Một tổ trưởng lập tức bất mãn lên tiếng.
“Người phụ nữ này cũng tham quá rồi đấy!”
“Đúng thế.”
“Thật sự tưởng mình là nhân vật lớn sao?”
Triệu Vũ cũng nhíu mày.
Giọng nói đầy vẻ khinh thường lẫn ghen tị.
“Chị Vương, chị đối xử với cô ta tốt quá rồi.”
“Loại người như vậy không thể chiều được.”
“Cô ta chẳng qua cầm một cái offer đến để ép giá thôi.”
“Dọa được ai chứ?”
Nghe những lời bàn tán vô tri ấy.
Vương Lệ cảm thấy mặt mình nóng rát.
Mỗi một câu.
Mỗi một chữ.
Đều giống như một cái tát vang dội.
Tự đánh vào mặt chị ta.
Đúng vậy.
Trước đó chị ta cũng nghĩ như thế.
Chị ta cũng cho rằng tôi đang ép giá.
Đang làm màu.
Đang hù dọa.
Nhưng sự thật là…
Tôi vốn không hề đứng cùng một tầng để đàm phán với chị ta.
Chị ta giống như một con ếch dưới đáy giếng.
Dùng kinh nghiệm hạn hẹp và tầm nhìn nông cạn của mình để suy đoán về một con phượng hoàng sắp bay lên chín tầng mây.
“Đủ rồi!”
Vương Lệ bực bội ngắt lời tất cả.
Chị ta ngã người xuống ghế sofa.
Cảm giác như toàn bộ sức lực trong người đã bị rút sạch.
Một nỗi sợ hãi chưa từng có.
Giống như dây leo.
Lặng lẽ quấn lấy trái tim chị ta.
Rồi càng siết càng chặt.
Chuyện này đã không còn đơn giản là mất đi một nhân viên nữa.
Mối quan hệ giữa tôi và Tổng giám đốc Trần.
Rõ ràng không hề bình thường.
Một nhân viên bị chị ta chèn ép suốt ba năm.
Trong nháy mắt trở thành người phụ trách dự án mới của một tập đoàn hàng đầu ngành.
Liệu tôi có trả đũa không?
Chỉ cần tôi vô tình nhắc một hai câu trước mặt Tổng giám đốc Trần.
Kể về những gì mình đã trải qua trong ba năm ấy.
Thì hậu quả…
Vương Lệ không dám nghĩ tiếp.
Chị ta run tay cầm điện thoại lên.
Gõ vào ô tìm kiếm:
“Công nghệ Lập Tấn + Dự án Phượng Hoàng”
Hàng loạt bài viết hiện ra.
Đều là những tin tức nội bộ chưa được xác thực hoàn toàn cùng các báo cáo phân tích của giới đầu tư.
Nhưng tất cả đều nhấn mạnh một điều.
Tầm quan trọng chiến lược của Dự án Phượng Hoàng là không thể thay thế.
Sắc mặt Vương Lệ càng lúc càng trắng.
Thậm chí còn trắng hơn cả màn đêm bên ngoài cửa sổ.
Đến lúc này.
Chị ta cuối cùng cũng hiểu ra.
Mình đã chọc phải một người tuyệt đối không nên chọc.
Và rắc rối ấy…
Lại chính tay chị ta tạo ra.
08
Tiệc tối của khu nghỉ dưỡng được tổ chức tại nhà hàng ngoài trời bên hồ.
Ánh đèn rực rỡ.
Tiếng nhạc du dương.
Trên những chiếc bàn dài bày đầy đồ ăn tinh tế và các loại thức uống cao cấp.
Đáng lẽ đây phải là phần sôi động nhất của chuyến team building.
Nhưng hôm nay.
Bầu không khí lại vô cùng kỳ lạ.
Gần như tất cả mọi ánh mắt đều vô tình hoặc cố ý hướng về cùng một nơi.
Tôi đang ngồi ở đó.
Không ngồi chung bàn với bất kỳ ai.
Một mình chiếm một chiếc bàn tròn nhỏ ở góc xa.
Trước mặt chỉ có một đĩa salad trái cây và một ly nước chanh.
Tôi ăn rất chậm.
Rất yên tĩnh.
Giống như đang sống trong một bong bóng trong suốt tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Càng thấy tôi bình thản.
Những người khác lại càng không thể bình tĩnh.
Lý Vy cùng mấy đồng nghiệp nữ tụ tập thành một trung tâm buôn chuyện thu nhỏ.
“Mọi người nói xem, mức lương 25.000 tệ đó có thật không?”
“Tôi thấy khó tin lắm.”
“Chắc chắn là khoác lác thôi.”
“Với cái tính suốt ngày lầm lì như cô ta, lãnh đạo nào mà thích nổi?”
“Nhưng Triệu Vũ nghe tận tai mà.”
“Với lại nhìn sắc mặt chị Vương đi, đen còn hơn đáy nồi.”
“Hay là kiếm được bạn trai giàu có rồi?”
“Nhìn cô ta hôm nay mặc đồ đơn giản thật đấy, nhưng da dẻ lại đẹp hơn hẳn trước kia.”
“Đúng rồi!”
“Chắc chắn là được đại gia bao nuôi.”
“Nếu không thì làm sao giải thích được sự thay đổi lớn như vậy?”
Giọng nói của bọn họ không lớn cũng không nhỏ.
Tự cho rằng rất kín đáo.
Nhưng lại chẳng biết rằng những người có ý đều nghe thấy hết.
Triệu Vũ cầm ly rượu vang.
Trong lòng rối như tơ vò.
Giả thuyết “được bao nuôi” khiến anh ta cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Bởi vì anh ta không thể chấp nhận sự thật rằng tôi đạt được mức lương ấy bằng chính năng lực của mình.
Nếu đúng là như vậy.
Thì danh hiệu “quán quân doanh số” của anh ta chẳng khác nào một trò cười.
Vương Lệ cầm ly rượu.
Cố gượng cười đi qua từng bàn.
Ra sức tạo nên bầu không khí “vui vẻ hòa thuận”.
“Mọi người ăn uống thoải mái nhé!”
“Quý này ai cũng vất vả rồi!”
Giọng chị ta cao hơn bình thường.
Nụ cười cũng cứng hơn bình thường.
Mỗi lần ánh mắt vô tình chạm phải tôi.
Chị ta lại lập tức dời đi như bị bỏng.
Bữa tiệc dần bước vào cao trào.
Dưới tác dụng của rượu.
Không khí cũng bắt đầu náo nhiệt hơn.
Triệu Vũ uống hơi nhiều.
Dưới sự kích động của vài đồng nghiệp.
Gan cũng lớn hơn.
Anh ta cầm ly rượu.
Lảo đảo bước tới bàn tôi.
Tiếng cười nói trong cả nhà hàng dường như nhỏ đi trong nháy mắt.
Tất cả mọi người đều dừng lại.
Nhìn về phía này.
“Chu… Chu Nhiên.”
Triệu Vũ nấc lên vì men rượu.
Giọng điệu vừa say vừa cố ý trêu chọc.
“Nghe nói bây giờ cô phát đạt rồi.”
“Sắp vào công ty lớn làm lãnh đạo rồi nhỉ?”
Tôi đặt chiếc nĩa xuống.
Ngẩng đầu nhìn anh ta.
Không nói gì.
Ánh mắt tôi trong trẻo và tỉnh táo.
Không hề có chút men say nào.
Điều đó khiến Triệu Vũ trông giống hệt một gã hề đang tự diễn một mình.
“Sau này…”
“Sau này đừng quên những đồng nghiệp cũ như bọn tôi nhé.”
Chaporia
Bình Luận (0)