Tôi đứng trên sân khấu nhận hoa, ánh đèn rơi xuống vai.

Dưới sân khấu, mọi người vỗ tay.

Lâm Mạn ngồi hàng đầu huýt sáo rất nhỏ.

Tôi bật cười.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhớ đến bản thân mấy tháng trước kéo vali đứng ngoài cửa nhà.

Khi đó tôi tưởng mình mất hết.

Mất tình yêu.

Mất hôn lễ.

Mất mặt mũi.

Mất cả niềm tin vào chính mình.

Nhưng hóa ra không phải.

Tôi chỉ mất một đám người không xứng đáng.

Còn những thứ thật sự thuộc về tôi, cuối cùng đều quay về tay tôi.

Sau buổi tiệc, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Là Chu Thừa Trạch.

Giọng anh ta khàn hơn trước rất nhiều.

“Vãn Vãn, anh thấy ảnh em nhận giải rồi.”

Tôi không nói gì.

Anh ta cười khổ.

“Em đẹp lắm.”

Tôi định cúp máy.

Anh ta vội nói.

“Đừng cúp. Anh chỉ muốn nói một câu cuối cùng.”

Tôi im lặng.

Chu Thừa Trạch nói rất khẽ.

“Anh hối hận rồi.”

Gió đêm thổi qua mái tóc tôi.

Tôi nhìn thành phố sáng rực trước mắt, trong lòng không còn gợn sóng.

“Ừ.”

Anh ta nghẹn lại.

Có lẽ anh ta tưởng tôi sẽ mắng.

Hoặc sẽ khóc.

Hoặc ít nhất cũng hỏi anh ta hối hận điều gì.

Nhưng tôi không hỏi.

Bởi vì chuyện đó đã không còn quan trọng.

Anh ta hối hận vì mất tôi.

Hay hối hận vì mất nhà.

Hay hối hận vì bị Trình Tư Tư lừa.

Đều không liên quan đến tôi nữa.

Chu Thừa Trạch thấp giọng gọi.

“Vãn Vãn…”

Tôi nói.

“Sau này đừng gọi cho tôi nữa.”

“Chúng ta thật sự không còn khả năng nào sao?”

Tôi nhìn chiếc nhẫn trống không trên tay mình.

Ngón tay ấy từng đeo nhẫn cầu hôn của anh ta.

Giờ đây sạch sẽ, nhẹ nhõm.

“Không còn.”

Tôi cúp máy.

Không chặn nữa.

Vì tôi biết, anh ta đã không còn sức ảnh hưởng đến tôi.

Một năm sau, tôi bán căn nhà đó.

Không phải vì chạy trốn.

Mà vì tôi muốn đến một nơi mới.

Căn nhà được bán với giá cao hơn rất nhiều so với lúc mua.

Ngày ký hợp đồng, người mua khen căn nhà được chăm sóc rất tốt.

Tôi cười nói.

“Vì nó từng cứu tôi một mạng.”

Người mua không hiểu.

Tôi cũng không giải thích.

Sau đó tôi dùng số tiền ấy mua một căn hộ nhỏ hơn gần công ty, phần còn lại đầu tư vào studio thiết kế nội thất mà tôi và Lâm Mạn cùng mở.

Ngày khai trương, hoa chúc mừng xếp đầy trước cửa.

Lâm Mạn ôm tôi, mắt đỏ hoe.

“Bà làm được rồi.”

Tôi nhìn tấm biển studio mới tinh, bỗng cảm thấy cuộc đời thật kỳ lạ.

Có những cánh cửa đóng lại không phải để nhốt bạn trong bóng tối.

Mà là để bạn nghe thấy tiếng khóa rơi xuống, cuối cùng nhận ra mình vốn không cần sống trong căn phòng ấy nữa.

Chiều hôm đó, một người giao hàng mang tới bó hoa không ghi tên.

Trong hoa có một tấm thiệp.

Chỉ viết một dòng.

“Chúc em hạnh phúc. Anh thật lòng.”

Nét chữ của Chu Thừa Trạch.

Tôi nhìn tấm thiệp vài giây, sau đó bỏ vào máy hủy giấy.

Lâm Mạn đứng bên cạnh hỏi.

“Hoa thì sao?”

Tôi nói.

“Đẹp thì giữ lại.”

“Không thấy khó chịu à?”

Tôi cắm bó hoa vào chiếc bình thủy tinh bên cửa sổ.

“Không.”

Hoa không có lỗi.

Người cũ cũng không còn đáng để tôi lãng phí cảm xúc.

Tối đó, studio nhận được đơn hàng đầu tiên.

Khách hàng là một cô gái trẻ vừa chia tay, muốn cải tạo căn hộ nhỏ của mình.

Cô ấy nói.

“Tôi muốn nơi này hoàn toàn thuộc về tôi.”

Tôi nhìn cô ấy, giống như nhìn thấy bản thân ngày trước.

Tôi cười.

“Được.”

“Chúng tôi sẽ giúp cô biến nó thành nơi khiến cô không cần sợ bất kỳ ai rời đi.”

Cô gái ấy đỏ mắt.

Còn tôi cúi đầu mở bản thiết kế mới.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn phủ lên thành phố một lớp ánh sáng dịu dàng.

Tôi từng nghĩ hạnh phúc là có người cùng mình bước vào lễ đường.

Sau này mới hiểu.

Hạnh phúc cũng có thể là tự mình kéo vali rời khỏi một căn nhà sai lầm.

Là tự tay thay khóa.

Là tự tay xóa tên một người khỏi cuộc đời.

Là sau rất nhiều đêm khóc đến cạn nước mắt, vẫn có thể thức dậy, trang điểm, đi làm, kiếm tiền, mua hoa, ăn món mình thích.

Là cuối cùng không còn hỏi tại sao anh ta không yêu mình đủ nhiều.

Mà là bình thản nói.

Không sao.

Tôi yêu tôi là đủ rồi.

Về sau, có người hỏi tôi.

“Cô có hận Chu Thừa Trạch không?”

Tôi nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

“Không hận.”

Hận một người cần nhớ đến người đó rất lâu.

Tôi không muốn dành thêm bất kỳ khoảng trống nào trong đời mình cho anh ta nữa.

Câu chuyện của tôi và Chu Thừa Trạch kết thúc vào đêm tôi kéo vali rời đi.

Còn phần đời rực rỡ nhất của tôi, lại bắt đầu từ khoảnh khắc cánh cửa thang máy khép lại.

Khi ấy tôi tưởng mình bị đuổi ra ngoài.

Nhưng thật ra, tôi đã được số phận đẩy ra khỏi một vũng bùn.

Để rồi từ đó trở đi, từng bước một, đi về phía chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...