Mạnh Sơn Hà không nói gì.

Ông chỉ đưa khăn tay cho tôi.

Tôi nhận lấy, cười khổ.

“Ba, con mất mặt quá.”

Ông thở dài.

“Khóc vì một đoạn tình cảm đã chết không mất mặt.”

“Biết quay đầu mới không mất mặt.”

Tôi cúi đầu, nước mắt càng rơi nhiều hơn.

Suốt cả buổi tiệc, tôi không khóc.

Bị Tống Giai Giai khiêu khích, tôi không khóc.

Nghe Lục Viễn nói “cô ấy quen rồi”, tôi không khóc.

Nhìn anh ta im lặng thừa nhận từng lợi dụng tôi, tôi cũng không khóc.

Nhưng khi nghe Mạnh Sơn Hà nói câu ấy, mọi cố chấp trong lòng tôi bỗng sụp đổ.

Tôi không phải không đau.

Tôi chỉ không muốn đau trước mặt người đã làm đau tôi.

Đêm đó, tôi trở về nhà họ Mạnh.

Căn phòng cũ của tôi vẫn được giữ nguyên.

Trên bàn còn đặt khung ảnh tôi chụp năm hai mươi tuổi.

Khi ấy tôi cười rất rạng rỡ.

Ánh mắt trong veo, kiêu hãnh, không biết sợ.

Tôi đứng trước bức ảnh rất lâu.

Bỗng nhiên nhận ra mình đã bỏ quên cô gái ấy quá lâu rồi.

Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy lúc bảy giờ.

Luật sư Chu Dịch đã gửi toàn bộ tài liệu ly hôn đến.

Tin tức tối qua đã nổ tung trên mạng.

Từ khóa “Tống Giai Giai tự xưng bà Lục” leo thẳng lên bảng tìm kiếm.

Video cô ta bị vạch mặt tại buổi tiệc lan truyền khắp nơi.

Cư dân mạng đào lại vô số bài đăng trước đây của cô ta.

Nào là khoe túi xách hàng hiệu.

Nào là ám chỉ được tổng tài nâng đỡ.

Nào là dùng lời lẽ mập mờ nói mình sắp gả vào hào môn.

Tất cả bây giờ đều biến thành bằng chứng tự vả.

Bình luận tràn ngập chế giễu.

“Lần đầu thấy tiểu tam mặc đồ của chính thất đi nhận danh phận, đúng là tự tin đến mức cảm động.”

“Lục Viễn cũng đỉnh thật, cơm mềm ăn ba năm còn dám chê cơm không đủ thơm.”

“Mạnh Vãn mới là nhân vật ẩn cấp cao nhất. Không nói nhiều, trực tiếp tung chứng cứ.”

“Câu ‘người tôi không cần, cô thích thì cứ nhặt’ quá đã.”

Tôi lướt vài dòng rồi tắt điện thoại.

Không thấy vui như tưởng tượng.

Chỉ thấy nhẹ nhõm.

Giống như cuối cùng đã nhổ được cái gai cắm sâu trong tim.

Chín giờ sáng, tôi đến văn phòng luật sư đúng hẹn.

Lục Viễn cũng đến.

Chỉ qua một đêm, anh ta tiều tụy đi rất nhiều.

Áo sơ mi nhăn nhúm.

Cằm lún phún râu.

Đôi mắt đầy tơ máu.

Nhìn thấy tôi, anh ta lập tức đứng dậy.

“A Vãn…”

Chu Dịch ho nhẹ.

“Anh Lục, xin gọi thân chủ của tôi là cô Mạnh.”

Sắc mặt Lục Viễn cứng lại.

Tôi ngồi xuống đối diện anh ta.

“Bắt đầu đi.”

Chu Dịch đẩy thỏa thuận ly hôn qua.

“Nội dung rất rõ ràng.”

“Cô Mạnh không yêu cầu chia tài sản cá nhân trước hôn nhân của anh Lục.”

“Nhưng toàn bộ tài sản chung trong hôn nhân, bao gồm phần cổ phần, bất động sản, khoản đầu tư và lợi nhuận có liên quan, sẽ được phân chia theo quy định.”

“Đồng thời, đối với khoản tiền anh Lục tự ý sử dụng để chi trả cho cô Tống Giai Giai, chúng tôi sẽ yêu cầu hoàn trả phần thuộc về cô Mạnh.”

Lục Viễn nhìn văn bản, tay run lên.

“Em nhất định phải tính toán rõ ràng như vậy sao?”

Tôi hỏi ngược lại:

“Không thì sao?”

“Để anh tiếp tục dùng tiền của tôi nuôi cô ta?”

Anh ta nghẹn lại.

Một lúc sau, anh ta thấp giọng nói:

“Anh và cô ấy kết thúc rồi.”

“Anh đã chấm dứt hợp đồng với cô ấy.”

“Anh sẽ không gặp cô ấy nữa.”

Tôi gật đầu.

“Đó là chuyện của anh.”

“Không liên quan đến tôi.”

Lục Viễn đau đớn nhìn tôi.

“Nhưng chúng ta còn có ba năm hôn nhân.”

“Em thật sự có thể buông xuống nhanh như vậy?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó nói:

“Không nhanh.”

“Tôi buông từ rất lâu rồi.”

“Từ lần đầu anh quên sinh nhật tôi vì phải đi ăn với nhà đầu tư, tôi tự nói với mình anh bận.”

“Từ lần anh để tôi sốt cao một mình ở nhà vì phải đưa Tống Giai Giai đi thử vai, tôi tự nói với mình anh có việc.”

“Từ lần anh nói trước mặt bạn bè rằng tôi không hiểu gì về kinh doanh, chỉ biết tiêu tiền, tôi tự nói với mình anh chỉ đùa.”

“Từ lần anh bắt đầu giấu điện thoại, giấu lịch trình, giấu mùi nước hoa trên áo, tôi vẫn tự nói với mình đừng nghĩ nhiều.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Lục Viễn, tình yêu của tôi không phải biến mất trong một đêm.”

“Nó bị anh tự tay bào mòn từng chút một.”

“Mỗi lần tôi thất vọng, nó ít đi một chút.”

“Đến tối qua, chẳng qua là chút cuối cùng cũng mất sạch.”

Lục Viễn cúi đầu.

Vai anh ta khẽ run.

“Anh xin lỗi.”

Tôi tưởng nghe được câu xin lỗi này, mình sẽ đau.

Nhưng không.

Tôi chỉ thấy mệt.

“Một câu xin lỗi không đổi được ba năm của tôi.”

“Cũng không đổi được tôn nghiêm anh đã giẫm nát.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 6 - Tống Giai Giai diện chiếc váy dạ hội của tôi | Chaporia