20px

22

Phật giáo vốn là phổ độ chúng sinh, lấy lòng từ bi làm gốc.

Nhưng lại bị người của bộ lạc Xi Vưu lợi dụng, cưỡng ép nhét thêm vào một phần văn hóa hiến tế.

Bọn họ dùng da người, xương người làm pháp khí, tuyên truyền đủ loại học thuyết hoang đường, thu hút một nhóm lớn tín đồ trung thành đến cực đoan.

Mãi đến sau khi giải phóng nông nô, hành vi dùng thi thể làm pháp khí này mới giảm đi rất nhiều.

Nhưng vẫn không thiếu một vài tín đồ cuồng nhiệt, tự nguyện dâng hiến hài cốt.

Chúng tôi trò chuyện rất lâu.

Ngày hôm sau đến sân bay, Đa Cát đích thân lái xe đưa chúng tôi đi.

Phong cảnh hai bên đường rất đẹp, trời cao mây rộng, trên thảo nguyên mênh mông vô tận nở đầy những bông hoa dại không rõ tên.

Xe chạy rất lâu rất lâu, mãi đến khi phía trước xuất hiện một hồ nước khổng lồ.

Tôi siết chặt lệnh bài trong túi.

“Đây không phải đường đến sân bay.”

Đa Cát chậm rãi dừng xe, mở cửa sổ, châm một điếu thuốc.

“Kiều Mặc Vũ, cô có biết Đa Cát trong tiếng Tạng có nghĩa là gì không?”

“Là Kim Cang.”

Tôi nghi hoặc: “Sao, ba anh thích khỉ đột à?”

Đa Cát khẽ cười một tiếng.

“Kim Cang hàng ma, ba tôi cũng là một Lạt Ma.”

“Tây Tạng không có ma nữ, bà ấy là Phật Mẫu, không ai có thể ngăn bà ấy một lần nữa giáng lâm nhân thế.”

Anh ta nhìn hồ nước trước mặt, ánh mắt dần trở nên cuồng nhiệt.

“Đây là thánh hồ Nhạ Ung Thố, Phật Mẫu sẽ một lần nữa giáng thế ở đây, chúng tôi sắp thành công rồi.”

Anh ta là người, không phải yêu ma quỷ quái.

Thất Tinh Kiếm và gỗ sét đánh của tôi đều không có tác dụng gì.

Chỉ đáng tiếc, anh ta có một bệnh chung của phản diện.

Nói nhiều.

Trong lúc anh ta lải nhải, Giang Hạo Ngôn đã lao lên như hổ vồ, từ phía sau ghì chặt cổ anh ta.

Đa Cát ra sức giãy giụa, tay chân vùng vẫy, không cẩn thận khởi động lại xe.

Chiếc xe lao thẳng về phía hồ nước khổng lồ, sau đó rơi thẳng xuống.

Mặt đường cách mặt hồ ít nhất mười mét.

Chiếc xe chở ba người chúng tôi rơi xuống mặt hồ.

Trong tình huống này có thể sống sót hay không, chỉ có thể xem bát tự có cứng hay không.

May mà tôi và Giang Hạo Ngôn đều là người mạng lớn.

Hai chúng tôi tốn chín trâu hai hổ mới vùng vẫy bò lên bờ.

Tôi toàn thân ướt sũng nằm trên bãi cỏ, nhìn bầu trời xanh thẳm trên đầu, cảm thấy kiệt sức.

Bức tranh sâu trong sa mạc Tân Cương kia, tôi vẫn mãi chưa nhớ ra rốt cuộc là gì.

Tôi luôn cảm thấy đại vu của Xi Vưu đang tiến hành một âm mưu trọng đại.

Tôi đã bị cuốn vào vòng xoáy này, giống như số mệnh vậy, không thể thoát khỏi.

Hết phần này.

Ngoại truyện

Thành tích thi cuối kỳ được công bố.

Không ngoài dự đoán, tôi và Giang Hạo Ngôn song song rớt môn.

Hai chúng tôi ủ rũ đứng trong văn phòng của thầy giáo, cầu xin thầy đại phát từ bi, cho chút tài liệu trọng tâm để thi lại.

Giáo sư Lý hừ lạnh một tiếng.

“Kiều Mặc Vũ như vậy thì tôi chẳng ngạc nhiên chút nào, nhưng Giang Hạo Ngôn, em không nên như thế chứ, học kỳ trước em còn là người nhận học bổng mà.”

Giang Hạo Ngôn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

Giáo sư Lý sa sầm mặt.

“Em có lý do gì?”

Giang Hạo Ngôn: “Thưa giáo sư, em không cố ý rớt môn đâu, não em bị sét đánh.”

Tôi vội vàng tiếp lời: “Thưa giáo sư, em còn thảm hơn, em bị đánh hai lần!”

Giáo sư Lý bình tĩnh đẩy gọng kính trên sống mũi.

“Ra ngoài.”

Tôi không chịu ra ngoài, ở bên cạnh mềm mỏng nài nỉ mãi.

Điện thoại của giáo sư Lý vang lên.

Thầy ấy nhận điện thoại, có lẽ do lớn tuổi rồi nên thầy ấy quen tay bật loa ngoài, âm thanh từ đầu dây bên kia truyền đến đặc biệt lớn.

“Chú Hai, chú không thể không lo cho bọn cháu được, trong nhà chỉ có chú là có bản lĩnh nhất, chú phải giúp bọn cháu tìm một đại sư đến đây.”

Mặt giáo sư Lý đỏ lên, luống cuống tay chân tắt loa ngoài.

“Hồ đồ cái gì! Tôi là một giáo sư đại học, đi đâu quen biết loại đại sư lung tung rối loạn này, đừng có lôi mấy trò mê tín phong kiến đó với tôi.”

Đầu dây bên kia bật khóc.

“Thằng bé này không phải bị giết bình thường đâu, ai lại giết người như thế chứ? Mặc váy hoa màu đỏ cho một bé trai rồi treo nó lên xà nhà, mọi người đều nói nó bị ác quỷ đòi mạng, ngay cả hồn phách cũng không được yên ổn.”

“Cháu không có bản lĩnh, thằng bé chết rồi, cháu không thể để hồn nó cũng chịu tội được, hu hu, chú Hai…”

Giáo sư Lý lúng túng cúp điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi và Giang Hạo Ngôn.

“Được rồi, không có chuyện của hai em nữa, về đi.”

Tôi lắc đầu.

“Giáo sư, chuyện này cứ giao cho em.”

Mời đón đọc phần Trùng Khánh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...