20px

“Các người gọi đó là gian lận?”

“Đó gọi là tái sinh từ đống tro tàn!”

Ánh mắt của toàn bộ hội trường lập tức tập trung lên người Lục Minh Vi và bà Lục bên cạnh.

Sắc mặt bà Lục trắng bệch.

Bà ta luôn tuyên bố với bên ngoài rằng con gái chỉ mắc bệnh dạ dày.

Không ngờ hôm nay lại bị tôi công khai vạch trần nền giáo dục áp lực đến méo mó ấy.

Lục Minh Vi thẳng lưng.

Lớn tiếng đáp lại.

“Huyền Huyền nói đúng!”

“Bây giờ em không chỉ thi được điểm tuyệt đối.”

“Em còn có thể ăn liền hai cái hamburger trong một bữa!”

Tôi lại chỉ về phía Thẩm Thính Tứ.

“Thẩm Thính Tứ!”

“Từ nhỏ đã bị các người chỉ vào mặt mắng là sao chổi!”

“Ngày nào cũng mất ngủ đến mức muốn chết!”

“Chính tôi nói cho cậu ấy biết phải bảo vệ tài vận!”

“Bây giờ thời gian biểu của cậu ấy còn điều độ hơn cả người già!”

“Các người từng thấy sao chổi nào sáng năm giờ dậy học từ vựng chưa?”

“Thiếu gia chính thống nhà các người làm được không?”

Bà Thẩm ngồi giữa đám đông.

Gương mặt già nua đỏ bừng.

Thẩm Thính Tứ đút hai tay vào túi quần.

Khẽ hừ lạnh một tiếng.

Khí thế bùng nổ.

“Nhìn cái gì mà nhìn?”

“Ông đây bây giờ là mệnh phát tài đấy.”

“Đừng dùng ánh mắt xui xẻo của các người nhìn tôi.”

“Cản trở đường tài lộc của tôi.”

“Các người đền không nổi đâu.”

Cuối cùng.

Tôi nhìn về phía Giang Vân Chu.

“Giang Vân Chu!”

“Thiếu gia nhà họ Giang của Tập đoàn Kiến trúc Giang thị!”

“Bị các người chế giễu là nói lắp.”

“Là quái thai.”

“Đó là vì tư duy của thiên tài khinh thường giao tiếp với đám người tầm thường các người!”

“Cậu ấy nhắm mắt cũng có thể vẽ ra bản thiết kế.”

“Mấy nhà thiết kế các người bỏ tiền thuê về.”

“Ngay cả tư cách xách giày cho cậu ấy cũng không có!”

Hôm nay Giang Vân Chu không đeo kính râm.

Cậu ấy đứng dậy.

Dù sắc mặt vẫn còn tái nhợt.

Nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.

“Đại tiên nói đúng.”

“Em đã gửi bản thiết kế thư viện mới của trường Minh Đức cho hiệu trưởng.

“Hiệu trưởng cũng đã thông qua.”

“Em…”

“Không cần chứng minh điều gì với mọi người cả.”

Lời này vừa thốt ra.

Cả hội trường lập tức náo động.

Dự án xây dựng thư viện mới của trường Minh Đức.

Biết bao công ty thiết kế hàng đầu chen vỡ đầu cũng không giành nổi.

Vậy mà lại được một học sinh cấp ba hoàn thành?

Hiệu trưởng ho khan hai tiếng đầy lúng túng.

Nhận lấy micro bên cạnh.

“À…”

“Quả thực là như vậy.”

“Bản thiết kế của bạn học Giang rất có linh khí.”

“Hoàn toàn vượt xa độ tuổi của em ấy.”

Trong khoảnh khắc đó.

Mọi sự chế giễu.

Khinh thường.

Hoài nghi.

Đều bị nghiền nát không thương tiếc.

Tôi nhìn đám người nhà họ Lâm mặt mày xanh mét bên dưới.

Khóe môi nhếch lên đầy châm chọc.

“Nhìn thấy chưa?”

“Đám người mà các người gọi là học sinh cá biệt.”

“Là đồ bỏ đi.”

“Là quái thai.”

“Tất cả đều là những viên minh châu bị bụi trần che phủ.”

“Còn các người…”

Tôi dừng lại một chút.

Giọng nói đầy vẻ mỉa mai.

“Một đám chỉ biết coi trọng lợi ích và thể diện.”

“Trên người toàn là trọc khí mục nát.”

“Đừng nói là đạt thành tích tốt.”

“Ngay cả việc sống bình an đến hết tuổi thọ.”

“Cũng phải đốt nhang cầu Phật phù hộ mới được.”

“Lớp C chúng tôi.”

“Dựa vào thiên phú mà ông trời ban cho.”

“Nếu các người còn dám tiếp tục bôi nhọ nữa.”

“Bản bán tiên này sẽ khiến cả nhà các người tối nay xếp hàng trong mơ.”

“Quỳ xuống xin lỗi lớp C chúng tôi!”

10

Cả hội trường yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy rõ.

Mặt bố Lâm đã đỏ như gan heo.

Ông ta ôm chặt ngực.

Mẹ Lâm hoảng hốt đỡ lấy ông.

Lâm Kiểu Kiểu cắn chặt môi.

Trong mắt đầy vẻ không cam lòng và oán độc.

Nhưng một câu cũng không nói nên lời.

Buổi tiệc tri ân phụ huynh kết thúc vội vàng trong màn vả mặt có thể gọi là huyền ảo đến khó tin.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...