Màn đêm yên tĩnh như vậy, bên trong cơ thể nhỏ bé bên cạnh này dường như đang phong bế thứ gì đó cuồn cuộn mãnh liệt……
Đứa trẻ này lớn lên sẽ không giống tôi, biến thành một kẻ biến thái chứ?
Cánh tay đột nhiên nặng xuống, nó đặt cái đầu nhỏ lên tay tôi.
Tôi cau mày, sau đó gỡ nó ra: “Xê ra.”
28
Về đến nhà đã là nửa đêm.
Giang Ngưng nấu mì gói cho chúng tôi, vừa nấu vừa lải nhải:
“Chuyện lớn như vậy mà cũng không nói trước với tôi……”
Nhưng năng lực tiếp nhận của cô ấy cực mạnh, còn kiên nhẫn làm trứng lòng đào cho chúng tôi.
Tôi nói: “Tôi phát hiện người nhà bọn họ hình như không mặt dày bằng Lý Tú Trân.”
Giang Ngưng nói: “Sao có thể giống nhau được? Lý Tú Trân về cơ bản không có vòng giao tiếp bình thường gì, hơn nữa đã sớm có một từ gọi là cầm thú đội lốt người……”
Hóa ra mô thức hành vi của con người sẽ chịu ảnh hưởng của môi trường sao?
Cô ấy vẫn còn đang trách móc tôi.
Tôi chuyển chủ đề, hỏi cô ấy Vương Kiến Nghĩa thế nào rồi.
Giang Ngưng lập tức lại ủ rũ buồn bã:
“Vẫn như vậy, mơ mơ màng màng. Nói là dạ dày bị bỏng nghiêm trọng, phải nằm viện quan sát thêm. Không biết não có bị ảnh hưởng không.”
Vương Kiến Nghĩa vốn là một lập trình viên cao cấp.
Chính là dựa vào đầu óc để kiếm cơm.
Kết quả bây giờ thành ra như vậy, cũng không biết sau này có ảnh hưởng đến việc quay lại làm việc không.
“Hửm? Tiểu Bảo?”
Giang Ngưng kinh ngạc vui mừng phát hiện, Tiểu Bảo mấy ngày trước khẩu vị đều rất kém, vậy mà lại hì hục ăn hết một bát mì gói lớn.
Sự chú ý của cô ấy bị Vương Tiểu Bảo thu hút, cuối cùng cũng không lải nhải tôi nữa!
29
Tôi lên mạng xem một chút.
Quả nhiên có người đăng video tôi phá đám cưới lên mạng.
So với việc đập phá hôn lễ, trên mạng thảo luận dữ dội nhất là chuyện người nhà họ Dư nhận tiền rồi không lo cho con gái.
【Đệch, hóa ra người trước đó bị nấu lên ăn chính là con gái nhà họ à!】
【Vậy mà lại còn tổ chức đám cưới!】
【Cầm tiền bán con gái đi cưới vợ cho con trai, đúng là đỉnh thật.】
Tôi nhìn một chút, trước tiên mô phỏng một IP giả ở ngay khu dân cư nhà họ Dư ở, sau đó bình luận:
【Nhà này tôi biết! Ở ngay khu chúng tôi! A a a tôi điên mất! Bình thường nhìn cũng bình thường lắm, không ngờ lại là loại người này!】
Quả nhiên lập tức có người trả lời tôi:
【Lầu trên, vãi, cây hoa quế trong ảnh đại diện của cô trông hơi quen, cô không phải ở khu XX đấy chứ……】
Tôi: 【Đúng rồi, khu XX.】
Nhìn cư dân mạng trong nháy mắt moi ra được cả nhà đó……
Cho nên, tôi đã nói là không lỗ mà.
Nhìn xem, đây chẳng phải là chẳng lỗ chút nào sao!
30
Tôi chỉ đập phá đám cưới nhà họ Dư, bị chính khách mời mà họ mời đến quay video rồi đăng lên mạng.
Những chuyện sau đó bọn họ gặp phải chẳng liên quan gì tới tôi.
Nhà cô dâu hủy hôn ước với tốc độ ánh sáng, nhưng buồn cười là Dư Diên vậy mà lại yêu thật, còn muốn dùng tự sát để níu kéo cô dâu.
Vốn dĩ bọn họ đã bị người ta moi thông tin ra rồi, người trong khu đều biết hết.
Hắn lại còn làm thêm một trận tự sát nữa……
Thế là càng nổi hơn.
Dạo này ngày nào cũng có người chạy đến nhà bọn họ check-in xem “người nổi tiếng trên mạng”.
Bọn họ ở đồn công an nói tất cả đều là lỗi của tôi, nói tôi đã hủy hoại cuộc sống của bọn họ.
Mẹ của Dư Diên khóc lóc cầu xin cảnh sát làm chủ cho bà ta: “Nhà chúng tôi, sắp sống không nổi nữa rồi, sắp tan cửa nát nhà rồi……”
Chị cảnh sát vẻ mặt lúng túng.
Tôi nghe xong cũng bật cười: “Cái này của bà mà gọi là tan cửa nát nhà gì? Người tan cửa nát nhà chẳng phải là con rể bà và cháu ngoại bà, Vương Tiểu Bảo sao?”
Bà ta giật mình, vô thức đưa tay sờ vết thương trên cổ:
“Liên quan gì đến tôi! Mẹ nó cũng đâu phải do tôi giết! Cũng đâu phải do tôi hầm! Tôi nuôi nó lớn đến từng này, tôi muốn chút tiền cho em trai nó cưới vợ, tôi sai chỗ nào! Rốt cuộc tôi sai chỗ nào!”
Tôi nói: “Bà đi mà nói với mấy người đang bạo lực mạng bà ấy.”
Điều khiến người ta vui mừng là, tôi đã chứng minh được hệ thống đạo đức xã hội vẫn bình thường.
31
Chuyện này xử lý xong, Vương Kiến Nghĩa cũng xuất viện.
Tôi không qua đó.
Tình hình cụ thể cũng là Giang Ngưng về rồi kể với tôi.
“Gầy đi cả một vòng lớn…… Dạ dày ruột bị hỏng rồi, nửa đời sau phải chịu khổ rồi.”
Cô ấy thở dài.
Tôi vẫn đang lật tài liệu, chỉ đáp một câu: “Trạng thái tinh thần thế nào?”
“Nhìn cũng tạm, nhưng chung quy vẫn rất thiếu sức sống……”
Tôi tra được một chút thông tin.
Tôi nói: “Vương Kiến Nghĩa là tiến sĩ của đại học Q.”
Giang Ngưng kinh ngạc: “Giỏi vậy!”
“Nhưng anh ta có hồ sơ khám ở khoa tâm thần, bác sĩ chính là Dư Phán Tử.”
Trước khi nghỉ việc, Dư Phán Tử là bác sĩ tâm lý.
Nhiều hồ sơ khám bệnh hơn tôi còn chưa kịp tra, nhưng trong nhà Vương Kiến Nghĩa có rất nhiều thuốc chống trầm cảm và thuốc ngủ.
Giang Ngưng ngây ra: “Hóa ra là vậy…… Khó trách, tôi nghe dì Trương nói, trước khi kết hôn Vương Kiến Nghĩa rất gầy, người cũng không có tinh thần, sau khi kết hôn mới trở nên trắng trẻo mập mạp, cũng thích cười hơn……”
Tôi không lên tiếng, vì tôi có hơi bực bội.
32
Tôi đã lần theo được Lý Tú Trân.
Thật ra bà ta chưa từng thoát được, bởi vì tôi là hacker hàng đầu.
Chỉ là tôi vẫn chưa nghĩ xong phải xử lý bà ta thế nào mà thôi.
Bây giờ tôi đã không còn vô kỵ như năm đó nữa.
Năm đó, chỉ vì nhất thời nổi hứng mà tôi có thể xâm nhập vào mạng lưới đại học được mệnh danh là “tường đồng vách sắt”, giao chiến với cao thủ toàn quốc suốt nửa năm mới bị bắt.
Chaporia
Bình Luận (0)