Ta bỏ tiền nuôi dưỡng sơn trại, để họ làm việc cho ta.
Mồ hôi lạnh trên trán Tô đại nhân đã phủ lên một tầng, ta dâng lên một bát trà, nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Tô đại nhân, Thẩm gia ta nay xảy ra chuyện xấu trong nhà.”
“Chuyện mưu hại lão phu nhân này là do một đứa hạ nhân mù con mắt của Thẩm gia làm, Thẩm gia ta nhận.”
“Nhưng nếu là do đứa con riêng bên ngoài của Tô đại nhân làm, thì Thẩm gia ta có thể không chịu đâu nhé.”
“Đến lúc đó truyền tiếng ra ngoài, e là có tổn hại đến quan thanh của Tô đại nhân.”
Tô Nguyệt Nhu vẫn là cái bộ dạng bệnh tật quấn thân kia:
“Đứa trẻ trong bụng Hồng Hạnh đại phu bảo là một nam đinh.”
“Con nhất định sẽ dốc hết sức bảo toàn, coi như con đẻ của mình.”
“Nối dõi huyết mạch cho hai nhà chúng ta.”
“Phụ thân người thấy sao?”
Tô đại nhân đỡ lấy bát trà, nuốt xuống hai ngụm, không nói thêm một câu nào nữa.
Nếu như Hồng Hạnh thật sự có vị trí quan trọng như vậy trong lòng ông ta, thì đã không để nàng ta chịu cái danh vô danh vô phận mãi như thế.
Nói cho cùng, trong lòng Tô đại nhân chỉ có chính bản thân ông ta mà thôi.
Tô Nguyệt Nhu nhìn Hồng Hạnh trong ngục, nói:
“Hôm nay ta đến đây, coi như vẹn toàn cái tình nghĩa chủ tớ của chúng ta.”
“Ngươi hãy an tâm lên đường đi.”
Dĩ nhiên, trước khi làm việc đó, ta vẫn để cho nàng ta được nhìn thấy Thẩm Yến một lần.
11
Hồng Hạnh vốn dĩ còn chỉ vọng Thẩm Yến sẽ là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của nàng ta.
Còn muốn kêu oan kêu uổng.
Ngặt nỗi vừa nhìn thấy cái bộ dạng xấu xí tiểu tiện không tự chủ của Thẩm Yến, trong mắt nàng ta bỗng chốc tràn ngập vẻ chán ghét tột cùng.
Khiến Thẩm Yến tức đến mức ú á mắng nhiếc, nước dãi chảy ra càng nhiều.
Thiếu gia đúng là thiếu gia, cái tính khí ngày một lớn rồi.
Đêm hôm đó Hồng Hạnh sinh con trong ngục, sau khi sinh thì bị băng huyết, chết luôn ở trong lao.
Đứa trẻ đó sinh ra trông ngược lại rất lanh lợi.
Nhưng đứa trẻ chỉ có một mình thì vẫn còn quá đơn chiếc.
Bốn năm sau đó, Tô Nguyệt Nhu “tĩnh dưỡng tốt thân thể”, lại “sinh” thêm bốn đứa con nữa.
Hai đứa con trai, một cặp nữ tử song sinh.
Trong thành đều lưu truyền Tô Nguyệt Nhu là bậc hiền thê hiếm có trên đời.
“Thẩm Yến đã thành ra cái bộ dạng như thế rồi, mà nàng ấy vẫn cam tâm tình nguyện thủ tiết ở Thẩm gia để sinh con đẻ cái cho hắn.”
Bọn họ bảo ta cũng là một người tốt số tốt nết.
“Lúc rỗi rãi thường xuyên nhìn thấy nàng ta đẩy Thẩm Yến ra ngoài phơi nắng.”
“Nghe nói ngày trước nàng ta là nha hoàn thông phòng của Thẩm Yến, sau này thà chịu vì Thẩm Yến mà cả đời không gả cho ai.”
Ta nghe mà xuôi tai mát lòng, lúc lau nước dãi cho Thẩm Yến lại càng thêm phần tận tâm tận lực.
Chỉ sợ hắn lại luẩn quẩn đi tìm cái chết.
Chẳng phải ở trong phủ, suốt ngày bị nhốt trong căn nhà kho tối tăm không thấy ánh mặt trời, ru rú bên một đống đại tiểu tiện đó sao?
Chẳng phải là ngày ngày nghe đám trẻ được nhận nuôi về kia, gọi hắn là cha đó sao?
Chẳng phải thỉnh thoảng nhìn thấy phòng của ta có vài gã nam tử tráng kiện ra vào đó sao?
Làm sao mà lại sống không nổi chứ?
Thẩm Yến từng muốn tuyệt thực, nhưng hắn là thiếu gia của ta cơ mà, làm sao ta có thể giương mắt nhìn hắn đi chết được?
Cứ thông một cái ống vào, hắn liền dễ nuôi y như lũ vịt ở tiệm vịt quay vậy.
Thiếu gia phải sống, sống để làm cái cột trụ chống trời cho Thẩm gia.
Dù sao thì trước cửa nhà góa phụ bao giờ cũng lắm điều thị phi.
Cái danh phận này mới quan trọng làm sao.
Dù sao trong nhà cũng có tiền, nuôi nổi.
Nuôi hắn để làm cái bảng hiệu sống, để ta và Tô Nguyệt Nhu nhờ có hắn mà được người đời ca tụng.
Cho đến khi chúng ta không còn cần đến hắn nữa.
Thiếu gia lại bắt đầu ú ớ cười rồi, ta đưa tay lau sạch vệt nước dãi và những giọt nước mắt vì mừng vui mà khóc của hắn.
Ta nghĩ, thiếu gia chắc hẳn cũng đang hoan hỷ lắm.
Chaporia
Bình Luận (0)