09

Tôi nhìn ba câu hỏi đó.

Khóe môi khẽ động.

Cuối cùng không nhịn được bật cười.

Cư dân mạng trong khu bình luận đã vào vị trí hết rồi.

【Bảy phần nhiều không à? Nhiều lắm đấy, hay là anh tiện thể đưa luôn công ty cho cô ấy đi?】

【Ai ly hôn kiểu đó chứ? Người ta ly hôn tranh tài sản, anh ly hôn lại sốt ruột cho tiền?】

【Vợ không chịu nhận bảy phần tài sản làm anh trai tạo drama nhà ta rầu thúi ruột luôn rồi.】

【Chủ thớt hay là nói thẳng không nỡ ly hôn đi? Vòng vo làm gì?】

Trì Hạ Chiêu nhanh chóng trả lời.

【Ai không nỡ chứ? Không nỡ thì tôi còn soạn thỏa thuận ly hôn à?】

【Tôi chỉ thấy cô ấy sống một mình, ít tiền quá sẽ bất tiện thôi.】

【Nhà cửa xe cộ cũng vậy, nhỡ ở chán thì sao, nhỡ phải đi xa thì sao?】

【Tôi để lại cho cô ấy chẳng phải rất hợp tình hợp lý à?】

Khu bình luận không chừa cho anh chút mặt mũi nào.

【Chủ thớt, anh đang ly hôn hay đang làm dịch vụ hậu mãi cho vợ vậy?】

【Đây là thỏa thuận ly hôn hay thỏa thuận phụng dưỡng vậy?】

【Tôi hình như hiểu logic của anh trai tạo drama rồi: Chúng tôi ly hôn, nhưng tôi phải sắp xếp ổn thỏa cuộc sống sau này của cô ấy.】

Trì Hạ Chiêu trả lời bình luận đó.

【Tôi chỉ cảm thấy một mình cô ấy sẽ bất tiện nên tiện tay sắp xếp thôi.】

Có cư dân mạng nói:

【Tiện tay sắp xếp bảy phần tài sản cộng thêm một đống nhà xe, cái “tiện tay” của chủ thớt thật hào phóng.】

【Người ta không có bố mẹ à? Sao lại thành một mình rồi? Cần anh tiện tay sắp xếp cái gì chứ?】

【Nói dễ nghe thì là chu đáo, nói khó nghe thì là… thôi, vẫn nói dễ nghe đi.】

Có người đào lại bình luận hot của bài đăng ba năm trước.

【Ôn cố tri tân nào, mời anh trai tạo drama đọc lại bình luận này:】

【“Chủ thớt, anh bảo muốn theo đuổi cô ấy rồi đá thật mạnh, kết quả mỗi lần chúng tôi hỏi tiến triển, câu trả lời của anh đều là: Hôm nay cô ấy có vẻ không vui, tôi đi tìm nguyên nhân. Cô ấy bị cảm, tiện đường mua thuốc. Cô ấy tăng ca, tôi đứng dưới lầu đợi cô ấy. Chủ thớt, anh sớm bị vợ mê hoặc đến chết rồi đúng không?”】

Bên dưới là một hàng dài tiếng cười.

Sau đó có người bình luận cực gắt.

【Anh trai tạo drama hiện tại: Một mình cô ấy bất tiện, tôi chuẩn bị sẵn nhà xe tiền bạc cho cô ấy.】

【Anh trai tạo drama ba năm trước: Hôm nay cô ấy không vui, tôi đi tìm nguyên nhân.】

【Chúc mừng, bình mới rượu cũ, giống nhau y hệt.】

Trì Hạ Chiêu rất lâu không có động tĩnh.

Tôi nhìn màn hình, đợi hai phút.

Bình luận mới xuất hiện.

【Mấy người hiểu cái gì chứ?】

Chỉ có mấy chữ đó.

Khu bình luận lập tức theo sau.

【Hiểu chứ, bọn tôi đều hiểu, chỉ có chủ thớt là không hiểu thôi.】

【Để tôi phiên dịch: “Mấy người hiểu cái gì chứ” = “Đừng nói nữa, nói đến mức tôi không còn gì để phản bác”.】

【Những lời cư dân mạng đã nói với anh ba năm trước, tôi nói lại lần nữa: Anh thích cô ấy, mất trí nhớ rồi vẫn thích cô ấy.】

【Đây không phải câu hỏi, mà là kết luận, chủ thớt không cần trả lời.】

Tôi nhìn màn hình, đọc xong bình luận đó.

【Anh thích cô ấy, mất trí nhớ rồi vẫn thích cô ấy.】

Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi lên bản thỏa thuận đã được sửa lại.

Sáu bốn.

Tôi nhìn dòng chữ ban đầu phía dưới.

Bảy phần.

Còn nghiêm túc giải thích trong bài đăng.

Một mình cô ấy, nhiều nhà hơn thì đổi chỗ ở, nhiều xe hơn thì đổi xe mà lái.

Tôi phì cười, lấy mu bàn tay che miệng.

Năm đó anh đăng bài như vậy.

Kết quả sau này lại quỳ dưới mưa trước cửa nhà tôi.

“Xin lỗi.”

“Anh chẳng ra gì cả.”

“Anh hèn hạ, vô liêm sỉ, đê tiện, anh là một tên khốn.”

Đầu gối anh cọ trên mặt đất, nhích về phía tôi thêm vài phân.

“Nhưng anh thật sự thích em.”

“Thích từ rất lâu rồi.”

“Chỉ là anh chỉ biết đối đầu với em, chỉ biết chọc em tức giận.”

Chiếc ô của tôi không che hết được cho anh.

Mưa càng lúc càng lớn, anh vẫn không hề có ý định đứng dậy.

“Bài đăng đó…”

“Anh không làm được.

“Anh sao có thể đá bỏ em chứ? Anh hận không thể đem cả thế giới cho em.”

“Anh không cầu xin em tha thứ, chỉ cầu xin em…”

“Đừng ghét anh.”

Cho nên bây giờ tôi chỉ thấy anh đáng yêu đến chết.

Miệng nói ly hôn, nhưng bản thỏa thuận viết ra còn hậu hĩnh hơn cả sính lễ.

Khả năng tự dỗ bản thân của người này đúng là chẳng tiến bộ chút nào.

Tôi cúi đầu, ánh mắt rơi lên màn hình.

Một bình luận của cư dân mạng thu hút sự chú ý của tôi.

【Ơ, tôi nhớ vợ của chủ thớt biết tài khoản này mà đúng không?】

Tôi nhướng mày.

【!!!】

【Vợ đại nhân có đang xem không vậy?】

【Nếu vợ đang xem thì chủ thớt còn mặt mũi không đây?】

Trì Hạ Chiêu trả lời bình luận đó.

Chỉ có một dấu 【?】 đơn độc.

10

Lúc Trì Hạ Chiêu trở về vào buổi chiều.

Tôi đang cuộn mình trên sofa phòng khách xem TV.

Anh nhìn bản thỏa thuận trên bàn trà rồi lại nhìn tôi.

Sau đó đi tới ngồi xuống bên cạnh, cầm bản thỏa thuận lên mở ra.

“Sáu bốn?”

Anh nhíu mày đặt bản thỏa thuận lại lên bàn.

“Tôi cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”

Tôi chuyển ánh mắt từ TV sang mặt anh.

“Thế thì tôi cũng không cần nhiều tiền như vậy mà.”

Anh ngẩn người một chút.

“Trước khi kết hôn thì bố mẹ nuôi tôi, sau khi kết hôn thì anh nuôi tôi.”

“Ly hôn rồi tôi sẽ về nhà, không cần dùng nhiều tiền đâu.”

Trì Hạ Chiêu nhìn tôi, im lặng vài giây rồi lên tiếng.

“Chẳng phải bố mẹ em đi du lịch khắp thế giới, ít khi về nhà sao?”

Tôi nghĩ lại.

Đúng thật.

Năm tôi tốt nghiệp đại học, bố mẹ đã ném luôn công ty cho tôi.

Tối hôm đó hai người lập tức đặt vé máy bay.

Nói rằng cả đời này đã vất vả đủ rồi, quãng thời gian còn lại phải sống cho chính mình.

Muốn đi chơi thì cứ nói thẳng là muốn đi chơi đi, còn bày đặt kiếm lý do.

Thấy tôi không nói gì, ánh mắt Trì Hạ Chiêu lại rơi xuống bản thỏa thuận.

“Dù sao thì sáu bốn cũng không hợp lý.”

Tôi đặt điều khiển lên bàn trà, xoay người đối diện anh.

“Vậy anh muốn chia thế nào? Bảy ba là không được đâu.”

Anh mở miệng rồi lại khép lại.

Một lúc sau, ánh mắt dời khỏi người tôi.

“Gần đây có một dự án hợp tác, không rảnh.”

“Chuyện ly hôn đợi qua đợt này rồi tính tiếp.”

Tôi nhìn nghiêng mặt anh hai giây.

“Anh không phải là không muốn ly hôn nữa đấy chứ?”

Cuối cùng anh cũng ngẩng mắt nhìn tôi.

Sau đó lại nhanh chóng dời đi, ngón tay gõ liên tục lên đùi.

“Tôi cảm thấy…”

Anh dừng lại một chút, giống như đang đấu tranh với chính mình.

Cuối cùng câu nói đó được ép ra từ kẽ răng.

“Tôi cảm thấy chúng ta có thể thử ở bên nhau thêm một thời gian.”

Tôi không đáp.

Trong TV vang lên tiếng cười vô cùng không đúng lúc.

Trên mặt anh không có biểu cảm gì, cằm hơi nhếch lên.

Khóe môi tôi chậm rãi cong lên.

Nhịn cười rồi cố ý hỏi:

“Thử ở bên nhau là ý gì?”

“Ý trên mặt chữ.”

Anh nhìn TV.

“Dự án hợp tác phải làm một thời gian, chuyện ly hôn tạm thời để đó.”

Tôi dựa trở lại sofa.

Cầm điều khiển lên, giảm âm lượng xuống hai nấc.

Lén liếc nhìn anh một cái.

Anh ngồi ở đầu bên kia sofa, lưng vẫn thẳng tắp như thường lệ.

“Được thôi.”

Anh lập tức đáp một tiếng:

“Ừm.”

Chương trình giải trí trên TV vẫn tiếp tục, khách mời cười vô cùng lớn tiếng.

Cho tới lúc phát hậu trường.

Trì Hạ Chiêu đột nhiên hỏi:

“Bình thường em có thích xem mấy bài đăng trên mạng không?”

Tôi quay đầu nhìn anh.

Anh vẫn đang nhìn TV, nhưng hàng mi lại chớp liên tục.

Tôi thầm cười.

Biết anh muốn hỏi gì rồi.

“Không xem nhiều.”

“Thỉnh thoảng lướt trúng thì xem thôi.”

Trì Hạ Chiêu nói:

“Vậy thì tốt.”

Tôi không tiếp lời.

Tôi nói thật.

Quả thực không xem nhiều.

Ngoại trừ của anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...