13

Mặc dù trả lời như vậy.

Nhưng Trì Hạ Chiêu vẫn gửi tin nhắn cho tôi.

【Em ngủ chưa?】

Tôi trả lời:

【Chưa.】

Mười phút sau, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Ngay sau đó là tiếng gõ cửa.

“Vào đi.”

Trì Hạ Chiêu đẩy cửa bước vào, đứng ở cửa.

Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban ngày, tay áo xắn tới khuỷu tay.

Ánh mắt dừng trên người tôi rồi nhanh chóng dời đi.

“Vẫn chưa ngủ à?”

“Ừm.”

Tôi tựa đầu giường, điện thoại vẫn cầm trong tay.

Anh đi tới, đứng bên giường.

Nhìn điện thoại trong tay tôi.

“Đang xem gì thế?”

Tôi ngước mắt nhìn anh, xoay màn hình điện thoại về phía anh.

“Lướt thấy một bài đăng khá thú vị.”

Trì Hạ Chiêu cúi đầu nhìn qua.

Trên màn hình chính là bài đăng của anh.

Cơ thể anh rõ ràng cứng đờ lại.

Yết hầu khẽ chuyển động, ánh mắt dời khỏi màn hình.

“Vợ à…”

Tôi nhìn anh, chờ anh nói tiếp.

Anh mở miệng rồi lại ngậm lại.

Ngón tay cọ cọ lên quần.

“Anh…”

“Xin lỗi.”

Giọng anh rất khẽ, ánh mắt rơi xuống sàn nhà.

“Sáng nay lúc tỉnh dậy, anh đã khôi phục ký ức rồi.”

Tôi đặt điện thoại lên tủ đầu giường.

“Tại sao phải xin lỗi?”

Lúc này anh mới ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt có chút hoảng loạn, nhiều hơn là luống cuống.

“Vì anh không nói với em ngay từ đầu.”

“Cũng vì trong lúc mất trí nhớ, anh lại nói rất nhiều lời hỗn xược.”

“Cho nên anh không biết phải đối mặt với em thế nào.”

Nói xong, anh lại dời ánh mắt đi.

Không dám nhìn thẳng vào tôi.

Tôi khẽ thở dài, đưa tay về phía anh.

Trì Hạ Chiêu nhìn bàn tay tôi đưa ra, yết hầu khẽ động.

Chậm rãi quỳ một gối xuống, áp mặt vào lòng bàn tay tôi.

Cảm giác ấm áp truyền tới.

Hàng mi anh khẽ run.

Tôi vuốt mặt anh, đầu ngón tay lướt qua chân mày.

Rồi xoa nhẹ mái tóc anh.

“A Chiêu.”

Anh nhắm mắt, không nói gì.

Chỉ cọ nhẹ mặt vào lòng bàn tay tôi.

Tôi đưa tay còn lại nâng mặt anh lên, nhẹ nhàng hôn anh một cái.

“Chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi?”

Anh mở mắt nhìn tôi.

“Trong khoảng thời gian anh mất trí nhớ, em đã từng khóc lần nào chưa?”

Anh lắc đầu.

“Có từng đuổi theo giải thích với anh một câu nào không?”

Vẫn lắc đầu.

“Bản thỏa thuận anh viết, giống không thích em lắm sao?”

Vành tai anh lại đỏ lên, cúi đầu không nói.

“Chuyện anh mạnh miệng, chẳng phải em đã biết từ lâu rồi sao?”

Tôi nâng mặt anh lên, để anh nhìn tôi.

“Cho nên những lời hỗn xược đó của anh, em hoàn toàn không giận.

Trì Hạ Chiêu nhìn tôi chằm chằm, rất lâu sau mới lên tiếng.

“Em thật sự không thấy anh phiền chút nào sao?”

Tôi bật cười, lắc đầu.

Sao có thể thấy phiền được chứ?

Tôi nắm cằm anh, nhìn trái nhìn phải.

Anh bị tôi bóp cằm đến ngơ ngác.

“Rất đáng yêu.”

Tôi buông tay ra, dịch vào trong giường một chút, vén một góc chăn lên.

“Lên đây.”

Anh không nhúc nhích.

“Còn chần chừ gì nữa?”

“Anh chưa tắm.”

Tôi cũng không thúc giục, chỉ nghiêng đầu nhìn anh.

Anh suy nghĩ một chút rồi mới ngồi xuống mép giường.

“Đèn.”

Anh giơ tay tắt đèn.

Bóng tối buông xuống.

Cánh tay anh vòng sang từ bên cạnh, kéo tôi lại gần.

Tôi thuận theo lực của anh mà tựa vào.

Nghiêng mặt áp lên ngực anh, nghe thấy anh thở ra một hơi nặng nề.

Giống như cuối cùng cũng buông xuống được điều gì đó.

Rèm cửa không kéo kín.

Ánh đèn đường bên ngoài lọt vào một tia sáng, rơi xuống sàn nhà.

14

Hơi thở của Trì Hạ Chiêu lướt qua má tôi.

Anh buông tôi ra.

Trán chạm vào trán tôi.

“Vợ à.”

“Ừm?”

“Muốn đi tắm.”

Tôi ngẩn người rồi bật cười.

“Vậy anh đi đi.”

Anh không động.

Vài giây sau, vùi mặt vào cổ tôi, khẽ nói:

“Cùng nhau.”

Trong phòng tắm nhanh chóng ngập tràn hơi nước.

Trên gương phủ một lớp sương mờ.

Trì Hạ Chiêu đứng dưới vòi sen, dòng nước men theo tóc anh chảy xuống.

Tôi tựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim của anh.

Rất nhanh.

Cũng rất loạn.

Cánh tay anh vòng qua eo tôi, động tác rất nhẹ nhàng.

“Vợ à.”

“Anh thích em lắm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Những giọt nước men theo gò má anh trượt xuống.

“Tôi biết mà.”

Anh cúi đầu hôn lên môi tôi.

Tôi vòng tay qua cổ anh, đáp lại nụ hôn ấy.

Âm thanh của dòng nước dần hòa cùng tiếng hít thở.

Anh ôm tôi vào lòng.

Nhiệt độ ấm áp của nước và hơi nước bao quanh lấy hai người.

“A Chiêu…”

Anh ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt vẫn là sự dịu dàng và kiềm chế quen thuộc.

“Ừm, anh đây.”

Tiếng nước vẫn vang lên.

Hơi nước ngày càng dày hơn.

Những giọt nước ngưng tụ trên mặt gương rồi từ từ trượt xuống.

Trước khi trời sáng, tôi mơ màng tỉnh dậy một lần.

Trì Hạ Chiêu đã ngủ rồi.

Cánh tay vẫn đặt trên eo tôi, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu tôi.

Lúc ngủ, anh hoàn toàn không còn phòng bị, đôi mày cũng giãn ra.

Tôi nhìn khuôn mặt anh một lúc.

Rồi lại ngủ thiếp đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...