
Giới Thiệu
Đến tháng thứ bảy của thai kỳ, một người hàng xóm kéo ta sang bên cạnh, nhỏ giọng kể rằng phu quân đang nuôi ngoại thất bên ngoài.
“Vài hôm trước muội trượt chân, suýt nữa thì s//ảy th//ai.”
“Thế mà hắn vẫn còn đứng xếp hàng mua bánh quế hoa cho nữ nhân kia.”
Ta chỉ mỉm cười, bình thản giải thích:
“Đó là con gái của ân sư chàng.”
“Nàng ấy từ nhỏ đã mắc bệnh ti//m, không thể thiếu người chăm sóc.”
“Ta tay chân đầy đủ, chút chuyện đó có là gì đâu.”
Người hàng xóm mở to mắt:
“Muội… thật sự không giận sao?”
Nếu là trước kia, đương nhiên ta sẽ giận.
Nhưng bây giờ…
Bàn tay ta nhẹ nhàng vuốt lên bụng, ý cười nơi đáy mắt chẳng thể che giấu.
“Đại phu bảo trong bụng ta là một bé trai.”
“Đã có con rồi, còn cần phu quân làm gì nữa?”
“Chỉ cần chàng đừng sinh con riêng bên ngoài. Nếu một ngày thật sự ch//ết ở đâu đó, ta còn được nhẹ nhõm hơn.”
Người hàng xóm lập tức cứng họng.
Ta vừa quay đầu lại đã nhìn thấy phu quân đứng phía sau.
Sắc mặt chàng trắng bệch.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)