20px

17

Đúng như dự đoán, Tần Dực bị truy cứu trách nhiệm.

Anh ta bị bãi miễn toàn bộ chức vụ, đồng thời phải gánh chịu mọi tổn thất của công ty.

Khúc Dữu Bạch để lại đủ loại chứng cứ, cố ý dẫn dắt mọi việc theo hướng là do Tần Dực chỉ đạo.

Anh ta bị khởi kiện ra tòa.

Trên đường đến tòa án, vì tâm thần bất định nên anh ta không chú ý đèn giao thông.

Chiếc xe của anh ta va chạm ngang hông với một xe bồn chở bê tông không hề giảm tốc.

Chiếc xe bị hất văng ra xa năm sáu mét, gần như bị nghiền nát.

Mà chân của anh ta cũng không giữ được.

Phải cắt bỏ.

Từ nhỏ đến lớn, Tần Dực luôn là thiên chi kiêu tử.

Đối với anh ta, đây không khác gì một đòn hủy diệt.

Đúng như mong muốn.

Anh ta sẽ quỳ gối trong vũng bùn.

Bắt đầu mục nát, thối rữa như những gì tôi từng nghĩ.

Đây mới là sự trả thù cuối cùng.

Công ty của tôi đã trở thành đối tác chiến lược hợp tác sâu rộng với tập đoàn nhà họ Cố.

Thành tích kinh doanh ngày càng phát triển mạnh mẽ.

Tôi quyết định đến những thành phố khác để mở rộng thị trường.

Trước khi đi, Cố Thời Chương đến tiễn tôi.

“Thật sự không cân nhắc ở lại sao?”

“Không đâu.”

“Đúng rồi, tôi còn chưa cảm ơn anh.”

“Đã luôn phối hợp diễn cùng tôi suốt thời gian qua.”

Tận tâm tận lực làm công cụ hỗ trợ lâu như vậy cũng chẳng dễ dàng gì.

Cố Thời Chương đút hai tay vào túi quần.

“Không cần khách sáo.”

“Thật ra lúc đầu tôi chỉ tò mò thôi.”

“Tò mò xem một người phụ nữ trả thù sẽ như thế nào.”

“Cô thật sự đã mở mang tầm mắt cho tôi.”

“Cô rất có thủ đoạn thương trường.”

“Lý trí, tỉnh táo, lại thông minh.”

“Thật ra chuyện Khúc Dữu Bạch làm lộ bí mật công ty…”

“Có sự gợi ý của cô đúng không?”

Tôi chỉ mỉm cười.

Không nói gì.

Anh ấy cũng bật cười.

“Quả nhiên cô không phải người hiền lành gì.”

“Đúng vậy.”

“Người hiền lành thì dễ bị bắt nạt mà.”

Ánh mặt trời rải xuống.

Rực rỡ như dát vàng.

Tôi vẫy tay từ biệt.

Sau đó xoay người bước vào khu vực chờ lên máy bay.

Những ngày sắp tới thời tiết đều sẽ rất đẹp.

Mọi chuyện đến đây xem như khép lại.

Tôi cũng nên đi tìm niềm vui mới cho mình rồi.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...