Kèm theo thông báo là một đoạn ghi âm đã được xử lý che tên riêng, nhưng giọng nói của Chu Tự Ngôn rất dễ nhận ra.

“Cô ấy sống dựa vào tôi, lấy cái gì mà làm loạn?”

“Cô ấy nhạt nhẽo như thế, tất nhiên là anh yêu em nhất rồi.”

Cư dân mạng lập tức đảo chiều.

“Trời ơi, hóa ra là nam ngoại tình?”

“Vừa ăn vụng vừa nói vợ sống dựa vào mình, ghê thật.”

“Nghe giọng điệu này đúng kiểu coi thường vợ ở nhà nội trợ.”

“Hai mươi bảy triệu cho người thứ ba? Vợ kiện là đúng rồi.”

“Ủng hộ chị gái lấy lại tiền!”

Chỉ trong một đêm, cổ phiếu công ty Chu Tự Ngôn chịu ảnh hưởng rõ rệt.

Đối tác bắt đầu gọi điện hỏi thăm.

Truyền thông chặn trước cổng công ty.

Hình tượng người chồng si tình mà anh ta xây dựng nhiều năm sụp đổ trong chớp mắt.

Sáng hôm sau, Chu Tự Ngôn đến tìm tôi.

Lần này anh ta không đến căn hộ, mà đứng dưới công ty quỹ đầu tư.

Tôi vừa bước ra khỏi thang máy, đã thấy anh ta đi tới.

Gương mặt anh ta tiều tụy đến đáng sợ.

“Bích Hàm, em nhất định phải hủy hoại anh sao?”

Tôi nhìn anh ta.

“Chu Tự Ngôn, anh nhầm rồi.”

“Hủy hoại anh không phải tôi.”

“Là chính anh.”

Anh ta cắn chặt răng.

“Em có biết vì bài đăng của luật sư em, công ty tổn thất bao nhiêu không?”

“Tôi biết.”

Tôi bình tĩnh nói:

“Nhưng đó chỉ mới là bắt đầu.”

Anh ta sững sờ.

Tôi lấy một tập tài liệu từ trong túi, đưa cho anh ta.

“Đây là bản sao những khoản tiền anh âm thầm chuyển cho Tô Nhiễm.”

“Đây là báo cáo về việc anh dùng tài sản chung vợ chồng đầu tư vào một số dự án dưới tên người khác.”

“Đây là chứng cứ anh từng dùng tiền hồi môn của tôi để xoay vòng công ty trong giai đoạn đầu khởi nghiệp.”

Sắc mặt Chu Tự Ngôn càng lúc càng trắng.

“Em lấy những thứ này ở đâu?”

Tôi nhìn anh ta.

“Năm đó tôi giúp anh lập hệ thống tài chính đầu tiên của công ty.”

“Tôi biết tiền đi đâu, từ đâu đến, qua những tài khoản nào.”

“Chu Tự Ngôn, anh thật sự nghĩ tôi ở nhà vài năm thì biến thành kẻ ngốc sao?”

Môi anh ta run lên.

“Bích Hàm, anh chưa từng nghĩ vậy.”

“Anh đã nghĩ vậy.”

Tôi nói.

“Chỉ là anh không dám thừa nhận.”

Chu Tự Ngôn nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.

“Em muốn anh làm gì? Anh ký. Anh ký đơn ly hôn, em rút lại hết được không?”

Tôi lắc đầu.

“Muộn rồi.”

Anh ta như không thể tin nổi.

“Em còn muốn gì nữa?”

“Tài sản phải chia theo luật. Tiền chuyển cho Tô Nhiễm phải đòi lại. Danh dự của tôi, những người bôi nhọ tôi phải xin lỗi công khai.”

Tôi dừng một chút.

“Còn anh, phải trả giá cho những gì anh đã làm.”

Chu Tự Ngôn nhìn tôi rất lâu.

Sau đó anh ta bỗng cười khổ.

“Bích Hàm, em thật sự không còn yêu anh nữa sao?”

Tôi không né tránh ánh mắt anh ta.

“Không còn.”

Hai chữ rất nhẹ.

Nhưng giống như lưỡi dao cuối cùng cắt đứt tất cả.

Chu Tự Ngôn loạng choạng lùi lại một bước.

Tôi không nhìn anh ta nữa, xoay người rời đi.

Nhưng sóng gió thật sự chưa dừng ở đó.

Chiều hôm ấy, Tô Nhiễm tổ chức livestream.

Cô ta mặc váy trắng, trang điểm nhợt nhạt, ngồi trước ống kính khóc đến mức mắt đỏ hoe.

Cô ta nói cô ta và Chu Tự Ngôn yêu nhau trước.

Nói tôi mới là người chen vào tình yêu của bọn họ.

Nói cô ta nhiều năm qua sống rất đau khổ.

Nói tôi dùng quyền thế và tiền bạc ép cô ta trả một khoản nợ khổng lồ.

Cuối cùng cô ta còn nói:

“Nếu yêu một người là sai, vậy em nhận sai. Nhưng em chưa từng muốn phá hoại gia đình ai cả. Em chỉ muốn lấy lại người vốn thuộc về mình.”

Câu này lập tức khiến một bộ phận người xem thương cảm.

“Cũng tội thật, nếu yêu trước thì khó nói ai là người thứ ba.”

“Có khi chị vợ mới là người chen ngang.”

“Tình yêu không có đúng sai mà.”

Tôi xem livestream đến đây thì tắt đi.

Trăn Trăn tức giận gọi điện cho tôi.

“Con bé đó có bệnh à? Người vốn thuộc về mình? Chu Tự Ngôn là đồ vật chắc?”

Tôi cười.

“Cậu tức làm gì.”

“Nó bôi nhọ cậu như vậy mà cậu không tức?”

“Tức chứ.”

Tôi mở máy tính, đăng nhập vào hòm thư cũ.

“Nhưng tức không giải quyết được vấn đề.”

Trăn Trăn nghe thấy tiếng gõ bàn phím của tôi.

“Cậu đang làm gì?”

“Tìm vài thứ hay ho.”

Năm đó tôi và Chu Tự Ngôn yêu nhau từ cấp ba.

Tô Nhiễm nói cô ta ở bên anh ta từ năm mười tám tuổi.

Nhưng năm Tô Nhiễm mười tám tuổi, tôi và Chu Tự Ngôn đã đăng ký kết hôn được nửa năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...