Bấm gọi vào số máy đã năm năm không chạm tới.

Điện thoại đổ chuông rất lâu.

Đúng lúc tôi tưởng không có ai nghe máy, định cúp máy thì đầu dây bên kia kết nối.

“Alo?”

Là một giọng nam cực kỳ mệt mỏi và khàn đặc.

Là Cố Duy.

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc đó, đột ngột thắt lại.

Tôi không nói gì.

Bên kia im lặng vài giây, có vẻ như đang nhìn số gọi đến.

“…Trần Hiểu?” Giọng anh ta mang theo chút không chắc chắn và ngỡ ngàng.

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng để giọng mình nghe thật bình tĩnh.

“Là tôi.”

“Em…” Anh ta có vẻ có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài, “Em… sống tốt chứ?”

“Tôi sống rất tốt.” Tôi cắt ngang lời chào hỏi sáo rỗng của anh ta, đi thẳng vào vấn đề, “Tôi thấy tin tức rồi.”

Đầu dây bên kia im lặng như tờ.

Tôi có thể nghe thấy tiếng thở của anh ta đột nhiên trở nên nặng nề.

Tôi siết chặt điện thoại, gằn từng chữ, từng chữ một như rít qua kẽ răng.

“Cố Duy, tôi chỉ hỏi anh một chuyện.”

“Con trai anh, Cố Niệm, thằng bé nhóm máu gì?”

Bên kia lại im lặng thật lâu.

Sự im lặng này, còn tàn nhẫn hơn bất kỳ câu trả lời nào.

Nó giống như một con dao cùn, cứa đi cứa lại vào tim tôi.

Hồi lâu sau, giọng Cố Duy mới vang lên, mang theo sự sụp đổ và run rẩy.

Anh ta nói: “Là nhóm máu P-null.”

“Giống hệt… em.”

**05**

“Ầm” một tiếng.

Tôi cảm thấy cả thế giới của mình sụp đổ.

Dù đã đoán trước được đáp án, nhưng khi tận tai nghe lời xác nhận từ miệng anh ta, tôi vẫn không kiểm soát được mà bủn rủn cả người.

Tôi dựa vào lớp cửa kính lạnh ngắt, mới miễn cưỡng giữ mình không ngã khuỵu xuống.

Nhóm máu P-null.

Giống hệt tôi.

Trên đời này, không có bằng chứng nào đanh thép hơn thế nữa.

“Tại sao?” Giọng tôi run rẩy, run rẩy đến thảm hại, “Cố Duy, tại sao anh lại làm như vậy?”

Từ đầu dây bên kia, truyền đến tiếng hít thở dồn nén, đau đớn của anh ta.

“Hiểu Hiểu… anh xin lỗi… em gặp anh một lần được không? Anh xin em đấy, anh sẽ kể hết mọi chuyện cho em nghe.”

“Em đang ở đâu? Anh sẽ đi tìm em, anh qua đó ngay!”

Giọng anh ta tràn ngập sự khẩn thiết và van xin, khác hẳn với người đàn ông cao ngạo, coi tôi như rác rưởi trong ký ức của tôi.

Nhưng tôi chỉ thấy buồn nôn.

“Không cần.” Tôi lạnh lùng từ chối, “Tôi không muốn nhìn thấy anh.”

“Hiểu Hiểu! Coi như anh xin em! Vì Niệm Niệm! Bác sĩ nói… Bác sĩ nói tình hình của thằng bé rất tệ, hóa trị không có hiệu quả, bây giờ tia hy vọng duy nhất chính là ghép tủy xương!”

“Bọn anh đã tìm khắp các kho tủy trong nước rồi, không tìm được người nào phù hợp cả! Em là hy vọng duy nhất của thằng bé rồi! Hiểu Hiểu!”

Anh ta bắt đầu nói năng lộn xộn, giọng điệu mang theo cả tiếng nức nở.

Tia hy vọng duy nhất.

Thật nực cười.

Năm năm trước, bọn họ coi tôi như rác rưởi vứt đi.

Năm năm sau, tôi lại trở thành tia hy vọng duy nhất của bọn họ.

“Ánh trăng sáng của anh đâu? Cô ta không phải là mẹ của đứa bé sao? Tủy của cô ta không phù hợp à?” Tôi cố tình dùng những từ ngữ sắc nhọn nhất để đâm vào anh ta.

Giọng Cố Duy lập tức chìm xuống: “Cô ấy… Cô ấy và Niệm Niệm, không có quan hệ huyết thống.”

Hừ.

Cuối cùng cũng thừa nhận rồi.

“Cho nên, các người từ đầu đã lừa dối tôi.” Tôi gằn từng chữ trần thuật lại sự thật, “Tờ giấy khám sức khỏe ‘vô sinh’ đó là giả, đúng không?”

“…Đúng.”

“Đứa con tôi sinh ra căn bản chưa chết, đúng không?”

“…Đúng.”

“Các người nói với tôi là đứa bé đã chết, rồi bế nó đi, giao cho Bạch Nguyệt, để cô ta giả làm mẹ đứa trẻ, như vậy anh có thể danh chính ngôn thuận ly hôn với tôi, rước cô ta về nhà, đúng không?”

Cố Duy ở đầu dây bên kia, hoàn toàn câm lặng.

Sự im lặng của anh ta, chính là sự mặc nhận.

Tôi bật cười.

Cười rồi lại cười, đến khi nước mắt rơi xuống.

Tôi chưa bao giờ biết, lòng dạ con người có thể độc ác đến mức độ này.

Bọn họ không những ăn cắp con của tôi, còn bắt tôi gánh cái danh “vô sinh”, bị cả nhà họ xỉ vả, bị cả thế giới chê cười.

Bọn họ làm tôi tưởng rằng đó là lỗi của mình, để tôi sống trong đau khổ và dằn vặt suốt trọn vẹn năm năm trời.

“Cố Duy.” Tôi gọi tên anh ta, giọng lạnh như băng, “Anh và người nhà của anh, đều là một lũ súc sinh.”

Nói xong, tôi cúp máy thẳng thừng.

Tôi không muốn nghe anh ta nói thêm nửa chữ nào nữa.

Tôi đưa số của anh ta vào danh sách đen, xóa bỏ.

Lần này, là xóa bỏ triệt để.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...