“Tôi luôn có một câu hỏi muốn hỏi anh.”
“Hỏi đi.”
“Tại sao anh lại thích tôi?”
Câu hỏi này tôi đã muốn hỏi từ rất lâu rồi.
Tôi nhớ mang máng.
Người chủ động đề nghị ở bên nhau là Phó Tu Cảnh.
Khi ấy tôi đã nghĩ.
Nếu có ngày gặp được anh ngoài đời, nhất định phải tự mình hỏi cho rõ.
Phó Tu Cảnh chậm rãi lên tiếng:
“Bởi vì em rất thú vị.”
“Lại còn lạc quan.”
“Trò chuyện với em khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.”
“Cảm thấy thoải mái.”
“Đó là điều không ai có thể thay thế được.”
Ngoài cửa kính.
Dòng xe cộ tấp nập qua lại.
Thế giới rộng lớn như vậy.
Nhưng dường như rất nhiều người đều đang sống không vui vẻ.
Tôi mang theo chút nghi hoặc hỏi anh:
“Anh giàu như vậy mà cũng có lúc không vui sao?”
Phó Tu Cảnh cụp mắt xuống.
Gương mặt lạnh lùng không biểu lộ cảm xúc.
Hàng mi dài phủ bóng khiến anh bẩm sinh đã mang nét u buồn.
Anh khựng lại một chút.
Giọng nói trầm thấp hơn thường ngày.
“Năm tôi mười lăm tuổi, mẹ tôi qua đời.”
“Sau đó cha tôi đưa một người phụ nữ và con trai bà ta về nhà.”
“Cậu ta nhỏ hơn tôi một tuổi.”
“Là con riêng của cha tôi.”
Nói đến đây.
Phó Tu Cảnh tự giễu cười một tiếng.
“Không lâu sau họ kết hôn.”
“Tập đoàn Phó thị là do cha và mẹ tôi cùng gây dựng nên.”
“Đứa em trai kia cũng không phải loại bất tài.”
“Tôi buộc phải cố gắng hơn nữa.”
“Làm tốt từng việc một.”
“Để cha tôi công nhận tôi.”
“Để toàn bộ công ty công nhận tôi.”
“Chỉ có như vậy, tôi mới có thể giữ gìn những gì mẹ tôi đã bỏ ra cho nhà họ Phó.”
Anh đưa tay day nhẹ giữa chân mày.
“Việc điều tôi tới công ty chi nhánh thực chất là để khảo sát năng lực.”
“Cho nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài dốc hết sức mình.”
Lần đầu tiên.
Phó Tu Cảnh tháo bỏ lớp vỏ cứng rắn bên ngoài.
Để lộ phần mềm yếu nhất trong lòng mình.
Giữa từng câu từng chữ đều phảng phất sự cô độc và áp lực kéo dài suốt nhiều năm.
Tôi chủ động ôm lấy anh.
Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy.
Anh hẳn đã rất mệt mỏi.
Đột nhiên tôi hiểu được rất nhiều chuyện trước đây.
Hiểu vì sao anh luôn khắt khe.
Hiểu vì sao anh luôn ép bản thân phải hoàn hảo.
Trên đời này vốn chẳng có ai hoàn toàn đúng hay sai.
Chỉ là vị trí đứng khác nhau mà thôi.
Phó Tu Cảnh tham lam vùi mặt vào hõm cổ tôi.
Tôi khẽ nói:
“Bố mẹ tôi rất yêu thương tôi.”
“Gia đình tôi không giàu có.”
“Nhưng thứ gì tốt nhất, họ cũng luôn để dành cho tôi.”
“Tôi cố gắng thi đỗ đại học.”
“Cố gắng làm việc.”
“Chỉ vì muốn để họ sống tốt hơn.”
“Thư Nguyệt.”
Giọng Phó Tu Cảnh dịu dàng vang lên.
“Nếu em không muốn sống vất vả như vậy.”
“Tôi có thể để em cả đời vô ưu vô lo.”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Không được.”
“Tôi muốn tự dựa vào năng lực của mình để đạt được những điều đó.”
“Chứ không phải dựa dẫm vào người khác.”
Phó Tu Cảnh bật cười.
“Nhưng tôi đâu phải người khác.”
“Nhưng trong phim truyền hình, người giàu thường phải kết hôn với người giàu mà.”
“Biết đâu anh cũng thế thì sao?”
Phó Tu Cảnh nắm lấy hai tay tôi.
Ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
“Tôi sẽ không như vậy.”
“Những thứ tôi theo đuổi từ trước đến nay…”
“Chính là để bản thân có đủ quyền quyết định cuộc đời mình.”
“Người tôi đã lựa chọn.”
“Cả đời này cũng sẽ không thay đổi.”
Anh nhẹ nhàng nâng gáy tôi lên.
Rồi đặt xuống một nụ hôn mềm mại như cánh chuồn chuồn lướt nước.
Nhẹ đến mức giống như một cánh bướm vừa khẽ chạm qua.
Trong đôi mắt ấy.
Có sự dịu dàng của tình yêu.
Có sự chân thành không hề che giấu.
Khoảnh khắc ấy.
Trong lòng tôi như có muôn vàn đóa hoa đồng loạt nở rộ.
Có lẽ giữa con người với con người.
Để xác định rằng sẽ cùng nhau đi hết một đời.
Đôi khi chỉ cần một khoảnh khắc như thế.
Có anh ở bên.
Vậy là đủ rồi. ❤️
Chaporia
Bình Luận (0)