“Thẩm Nghiên, rốt cuộc anh đã làm gì em gái tôi?!”

Rèm gió lay động. Một bóng dáng quen thuộc đẩy cửa đi vào.

Lại là Ngụy Thư Dao, người trong bữa tiệc hôm đó còn cúi mày cụp mắt, dịu dàng lễ độ.

Lúc này cô ta cởi bỏ tất cả lớp ngụy trang.

Gương mặt đầy vẻ ngông cuồng ngang ngược, nụ cười không hề kiêng dè.

“Con tiện nhân Giang Vân đó à? Nó chết sạch sẽ từ lâu rồi, ngay cả tro cốt cũng bị rải xuống sông hộ thành!”

“Nó có kết cục ngày hôm nay đều là nhờ ơn người chị tốt như cô đấy.”

Cô ta là tình nhân của Thẩm Nghiên.

Chính con đàn bà độc ác này đã hại chết em gái tôi!

Tim tôi như bị một chiếc búa lớn nện mạnh. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu nhỏ xuống từ kẽ ngón tay.

Ngụy Thư Dao cười càng thêm độc địa.

“Cô thú vị hơn con em ngu xuẩn của cô nhiều.”

“Nó bị tôi đầu độc cho câm họng, tôi đập gãy tứ chi nó, sống sờ sờ mổ bụng nó.”

“Nó chỉ có thể yên lặng chịu đựng, ngay cả kêu cũng không kêu nổi.”

“Vốn dĩ tôi còn muốn ép nó viết một lá thư lừa cô quay về, thành toàn cho hai chị em cô, để hai chị em cùng chết chung một chỗ.”

“Đáng tiếc, cô nói đúng. Dù bị đặt trên núi đao biển lửa, nó cũng không chịu kéo cô xuống nước.”

Hai mắt tôi đỏ ngầu.

Nước mắt từ lâu đã bị cơn giận thiêu khô.

Những năm qua, em gái chưa bao giờ cho phép tôi đến Kinh thị gặp em.

Dù là thư từ qua lại cũng ít đến đáng thương.

Tôi từng nghĩ em đã quen sống trong giàu sang, sợ người chị mang đầy mùi xác chết như tôi làm em mất mặt.

Hóa ra em không chê tôi.

Em sợ.

Sợ tôi rơi vào tấm lưới ăn thịt người này, cùng em mất mạng.

Tôi ghì chặt sát ý đang cuộn trào, cụp mắt nhìn người phụ nữ bên cạnh Thẩm Nghiên.

Khuôn mặt này không khác Giang Vân chút nào.

Ngay cả thần thái khi ngẩng mắt, âm điệu cuối câu khi nói chuyện cũng bắt chước không sai một phân.

Nhưng em gái tôi, Giang Vân, đã chết dưới suối vàng.

Thậm chí còn không có ai nhặt xác cho em.

Rốt cuộc bọn chúng tìm đâu ra một người phụ nữ giống đến mức này?

Tôi túm cổ áo người phụ nữ kia, giơ tay dò đến sau gáy cô ta.

Giữa làn da mịn màng, có một đường chỉ khâu cực mảnh ẩn như sợi bạc.

Toàn thân tôi nổi lên một trận lạnh, như bất chợt rơi xuống vực sâu băng giá.

Ngón tay kẹp lấy đầu sợi chỉ, tôi giật mạnh.

Khoảnh khắc tiếp theo.

Tiếng hét thê lương không giống tiếng người vang dội cả sân nhà.

Một tấm da người hoàn chỉnh tróc khỏi người cô ta, mềm nhũn rơi xuống đất, giống như một tấm lụa non mềm.

Trong tích tắc, máu trong người tôi gần như đông cứng.

Tấm da này… là của Giang Vân.

Thảo nào…

Thảo nào trên ngón tay cô ta có vết sẹo giống hệt em gái.

Thảo nào chỗ xương quai xanh của cô ta có đường nét vết thương cũ giống hệt em gái.

Lúc này, khuôn mặt quen thuộc của em gái nằm bẹp trên đất.

Chân mày chưa giãn, khóe môi trĩu xuống, hốc mắt trống rỗng nhìn về phía tôi, như đang kể lại nỗi khổ trước khi chết của em.

Thân thể bị lột da vẫn còn co giật quằn quại trên mặt đất.

Một khối máu thịt mơ hồ vật lộn bò về phía tôi, giọng nói vỡ vụn như ngọn nến tàn trong gió:

“Tôi là Huyền Nguyệt… Là Ngụy Thư Dao lấy mạng cả nhà tôi ra uy hiếp, ép tôi giả làm chị ấy…”

“Chị Giang…”

“Tôi biết chị nhất định có cách. Cầu xin chị… cầu xin chị thương xót cứu tôi!”

6

Ký ức ùa lên trong lòng.

Huyền Nguyệt, sư muội đồng môn của Giang Vân, người bạn thân mà em ấy tin tưởng nhất.

Cái tên này còn là do năm xưa tôi thấy cô ấy tính tình trầm lặng như ánh trăng nên tự tay đặt cho.

Thảo nào cô ấy có thể bắt chước giống đến vậy.

Đến cả người chị ruột như tôi cũng bị che mắt.

Một thuật ngụy trang sống động như thật như thế, nhất định phải lột da khi người ta còn sống.

Sau đó dùng bí thuật nuôi dưỡng, mới có thể giữ cho da người luôn tươi mới, khiến dung mạo giống hệt người thật.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...