“Hai người các cô khổ sở chống đỡ, chi bằng sớm đổi chủ đi!”
“Hừ!”
Tôi cười nhạt.
“Người khổ sở chống đỡ là các người!”
Tôi quay sang Thẩm Nghiên.
“Anh thật sự cho rằng nửa bộ xương máu của đứa trẻ chưa thành hình kia có thể bảo vệ nhà họ Thẩm vạn sự bình an?”
“Anh cứ lấy chiếc gương đồng quý báu kia ra soi thử xem, dương thọ của anh còn lại bao lâu?”
Thẩm Nghiên nghe lời lấy gương đồng ra.
Chỉ liếc mắt một cái, anh ta bỗng hét thảm, ôm ngực quỳ rạp xuống đất.
Ngụy Thư Dao điên cuồng nhào tới.
“Con điên này! Cô đã dùng yêu pháp gì?!”
Dao lóc xương của tôi lại ra tay.
Khóa chặt gân cốt của hai người bọn họ, nhưng từng nhát dao đều tránh chỗ hiểm.
Con cú đêm lao xuống, mổ nát khuôn mặt Ngụy Thư Dao. Tiếng hét thảm vang vọng khắp sân.
Thẩm Nghiên kéo lê cánh tay duy nhất còn cử động được, ném gương đồng về phía tôi, gào lên:
“Tư Âm, giết cô ta cho tôi!”
Nhưng Tư Âm vừa động, đã bị sợi tơ vô hình nơi đầu ngón tay tôi kéo lại, quỳ thẳng xuống đất.
“Không thể nào! Rõ ràng ta đã thoát khỏi sự khống chế của chuông xương rồi!”
Giọng tôi lạnh băng.
“Giang Vân lương thiện, nhưng không ngu.”
“Khi ánh vàng của gương đồng sáng lên, mạng của các người đã bắt đầu đếm ngược.”
“Dù tôi không đến, các người cũng không sống quá ba tháng.”
“Đứa trẻ lớn lên từ đống xác trong U Minh Hiệp, bất kể nam hay nữ, không ai là kẻ dễ bắt nạt cả!”
Tôi đá mạnh vào mặt Thẩm Nghiên, ném một viên thuốc vào miệng anh ta.
“Em gái muốn anh chết, tôi lại cứ muốn anh sống, nếm hết tất cả khổ sở mà em ấy từng chịu.”
Ngụy Thư Dao mù một mắt, bò tới cầu xin:
“Chị Giang! Tất cả đều là Thẩm Nghiên ép tôi!”
“Là anh ta ép tôi ngày nào cũng hành hạ Giang Vân, nói rằng nhìn cô ta nhịn đau thì ăn cơm mới ngon…”
Tôi đá văng cô ta ra.
Tôi trói Thẩm Nghiên và Ngụy Thư Dao, hai kẻ đã gân cốt đứt đoạn nhưng vẫn còn ba tháng để sống, rồi ném xuống giếng.
“Các người chẳng phải nói muốn ném tôi xuống giếng sâu, để tôi sống không được chết không xong sao?”
“Chẳng phải muốn để tôi trong đáy giếng tối tăm không thấy ánh mặt trời, thoi thóp kéo dài hơi tàn, bị muỗi bọ cắn đốt, chậm rãi thối rữa thành một đống thịt nát không ai hỏi tới sao?”
“Được thôi! Tôi thành toàn cho các người!”
Tôi xoay người đi về phía Tư Âm, không nói thêm gì, chỉ im lặng niệm chú:
“Kẻ phản bội, phải bị mổ gan móc mật, trấn giữ biển xác, đời đời kiếp kiếp không được rời khỏi U Minh Hiệp.”
Chuông xương nổ vang. Cô ta mất kiểm soát tự làm hại mình, gào thét không ngừng.
Tôi cười lạnh.
“Chuông xương chỉ là vẻ ngoài. Thứ thật sự khống chế cô là âm hồn trong chuông.”
“Tôi muốn cô đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn chịu nỗi đau ăn mòn xương cốt này.”
Đẩy cửa sân ra, tôi bước vào màn đêm. Con cú đêm đi bên cạnh tôi.
Trong sân, vệ sĩ đều phủ phục dưới đất, không ai dám ngăn cản.
Tôi mang hài cốt và tấm da của Giang Vân về U Minh Hiệp.
Tôi cẩn thận khâu lại cho em, thay cho em bộ váy vải xanh mà khi còn sống em thích nhất.
Tôi dẫn ánh vàng rót vào hồn phách em.
Mong kiếp sau em đầu thai vào một gia đình bình thường, có cha mẹ yêu thương, gặp được người tốt, được bình an khỏe mạnh.
Cả đời không cần chạm vào nghề cản thi nữa.
Nước mắt cạn khô, tôi đặt em vào huyệt mộ. Gió mang hương cỏ xanh lướt qua đầu mộ.
Tôi nhìn bia mộ lần cuối, xoay người bước vào khe núi sâu thẳm.
Con cú đêm khẽ kêu, tôi không quay đầu.
Tôi biết, từ nay về sau, mỗi một kiếp của em đều sẽ bình an.
Còn tôi sẽ mãi mãi canh giữ nơi này, làm hậu thuẫn cho em.
Chaporia
Bình Luận (0)