Anh nhìn thấy Cố Dật ngồi bên cạnh tôi, ánh mắt lập tức trầm xuống.
“Ra ngoài.”
Cố Dật nhướng mày.
Tôi gập máy tính lại, bình tĩnh nói:
“Anh ấy là cố vấn của tôi. Có chuyện gì anh cứ nói.”
Hoắc Thâm nhìn tôi chằm chằm.
“Em nhất định phải làm đến mức này?”
Tôi hỏi lại:
“Mức nào?”
“Kiện Hàn Chỉ, đòi lại tài sản, yêu cầu giám định ADN, còn muốn ly hôn.”
Anh nói từng chữ, giọng lạnh đến đáng sợ.
“Thẩm Chiêu, em có biết bên ngoài bây giờ đang nói gì không?”
“Tôi không quan tâm.”
“Nhưng tôi quan tâm.”
Tôi ngẩng mắt nhìn anh.
“Vì ảnh hưởng đến danh tiếng của Hoắc thị sao?”
Anh mím môi.
Tôi hiểu rồi.
Hoắc Thâm không phải không biết xấu hổ.
Anh chỉ thấy mất mặt khi chuyện xấu bị phơi ra.
Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt anh.
“Hoắc Thâm, anh có biết ba năm qua bên ngoài nói gì về tôi không?”
Anh im lặng.
Tôi thay anh trả lời.
“Họ nói tôi bám lấy anh không buông.”
“Họ nói tôi là người phụ nữ không được chồng yêu.”
“Họ nói tôi ngay cả một đứa con cũng không sinh được, còn mặt dày chiếm vị trí Hoắc phu nhân.”
“Tôi nghe thấy hết.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Khi đó anh có quan tâm không?”
Hoắc Thâm khẽ nhíu mày.
“Anh không biết.”
“Anh không biết, hay là anh không muốn biết?”
Câu này khiến sắc mặt anh trở nên khó coi.
Tôi lùi lại một bước.
“Bây giờ đến lượt Hàn Chỉ bị người ta bàn tán, anh lại chạy đến hỏi tôi có cần làm đến mức này không.”
“Hoắc Thâm, anh không thấy mình buồn cười sao?”
Anh siết chặt tay.
“Đứa bé còn nhỏ, nó vô tội.”
“Vậy tôi có tội sao?”
Tôi gần như hỏi rất nhẹ.
Nhẹ đến mức chính tôi cũng thấy lạ.
“Tôi làm sai điều gì?”
“Yêu anh là sai sao?”
“Tin Hàn Chỉ là sai sao?”
“Hay là ba năm qua tôi nhẫn nhịn đến mức khiến các người thật sự tưởng tôi không biết đau?”
Hoắc Thâm nhìn tôi, ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện sự dao động.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi như vậy.
Không khóc.
Không cầu xin.
Không giải thích.
Chỉ bình tĩnh bóc từng lớp giả dối đặt trước mặt anh.
Anh thấp giọng nói:
“Anh không có quan hệ với Hàn Chỉ như em nghĩ.”
Tôi cười.
“Vậy quan hệ của hai người là gì?”
Anh im lặng một lúc.
“Cô ấy từng cứu anh.”
Tôi hơi khựng lại.
Hoắc Thâm nói tiếp:
“Năm đó anh bị tai nạn xe, là cô ấy gọi cấp cứu. Bà nội cũng biết chuyện này, nên trước khi mất mới dặn anh phải chăm sóc cô ấy.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
Sau đó chậm rãi hỏi:
“Hoắc Thâm, anh có từng tự mình điều tra chuyện tai nạn năm đó không?”
Anh cau mày.
“Em có ý gì?”
Tôi xoay người, lấy từ ngăn kéo ra một tập hồ sơ.
“Đây là hồ sơ tai nạn bốn năm trước.”
“Người gọi cấp cứu đầu tiên không phải Hàn Chỉ.”
“Là tôi.”
Hoắc Thâm sững người.
Tôi đặt bản ghi cuộc gọi trước mặt anh.
Bốn năm trước, tôi và Hàn Chỉ cùng tham gia một buổi tiệc từ thiện.
Trên đường về, chúng tôi đi ngang qua hiện trường tai nạn.
Chiếc xe của Hoắc Thâm đâm vào lan can, đầu xe biến dạng.
Khi ấy trời mưa rất lớn, đường núi gần như không có người.
Là tôi đập cửa kính, kéo anh ra khỏi xe.
Là tôi gọi cấp cứu.
Là tôi cởi áo khoác che vết thương đang chảy máu trên trán anh.
Nhưng sau đó, khi xe cứu thương tới, tôi bị mảnh kính cứa vào tay, ngất đi vì mất máu.
Hàn Chỉ là người còn tỉnh.
Vậy nên khi Hoắc Thâm tỉnh lại, người ngồi bên giường bệnh là cô ta.
Tôi từng muốn giải thích.
Nhưng khi nghe Hàn Chỉ nói với tôi:
“Chiêu Chiêu, cậu đừng kể chuyện đó cho Hoắc tổng được không? Tớ thật sự rất thích anh ấy, chỉ muốn trong lòng anh ấy có một chút vị trí của tớ.”
Tôi mềm lòng.
Tôi nghĩ, dù sao Hoắc Thâm cũng không quen tôi.
Một ân tình mà thôi, nhường cho bạn thân cũng chẳng sao.
Sau này tôi mới biết.
Có những thứ không thể nhường.
Nhường một lần, người khác sẽ xem đó là điều hiển nhiên.
Nhường đến cuối cùng, ngay cả cuộc đời mình cũng bị cướp mất.
Chaporia
Bình Luận (0)