Khoảnh khắc ấy, bụng dưới tôi đột nhiên đau nhói.

Điện thoại rơi xuống đất.

Tôi khuỵu xuống trong màn mưa.

Máu thấm qua váy.

Đỏ đến chói mắt.

Tôi gọi cấp cứu bằng chút tỉnh táo cuối cùng.

Trong xe cứu thương, y tá hỏi tôi có người nhà không.

Tôi nhìn danh bạ.

Số của Lạnh Dũng nằm ở đầu tiên.

Nhưng cuối cùng, tôi gọi cho anh trai tôi.

Đứa trẻ mất vào rạng sáng hôm sau.

Tôi nằm trên giường bệnh, nhìn trần nhà trắng xóa.

Không khóc được.

Không nói được.

Cả người giống như bị khoét rỗng.

Khi Lạnh Dũng chạy tới bệnh viện, đã là buổi chiều.

Áo sơ mi của anh nhăn nhúm, mắt đỏ ngầu.

“An Nhiên…”

Anh đứng bên giường, giọng run rẩy.

“Tại sao em không nói với anh?”

Tôi nghiêng đầu nhìn anh.

Nói gì?

Nói em mang thai?

Nói em đau?

Nói em gọi cho anh rất nhiều cuộc?

Nói khi con của chúng ta rời khỏi thế giới này, anh đang ở bên cạnh người phụ nữ khác?

Tôi không còn sức để chất vấn nữa.

Chỉ bình tĩnh nói:

“Lạnh Dũng, chúng ta ly hôn đi.”

Anh như bị ai tát mạnh một cái.

“Em đang nói gì vậy?”

“Ly hôn.”

“Vì một đứa bé chưa thành hình, em muốn ly hôn với anh?”

Câu nói ấy rơi xuống.

Cả phòng bệnh lập tức yên tĩnh.

Anh nói xong cũng sững lại, có lẽ chính anh cũng nhận ra mình tàn nhẫn tới mức nào.

Tôi nhìn anh rất lâu.

Rồi bật cười.

“Đúng vậy.”

“Vì một đứa bé chưa thành hình.”

“Vì một người chồng đến cuối cùng vẫn không biết mình đã mất đi thứ gì.”

Lạnh Dũng quỳ xuống cạnh giường tôi, nắm lấy tay tôi.

“Anh sai rồi. An Nhiên, anh thật sự không biết. Nếu anh biết em mang thai, anh nhất định sẽ—”

“Anh nhất định sẽ thế nào?”

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra.

“Sẽ bỏ mặc Tiểu Tiểu để đến với em sao?”

Anh cứng họng.

Chỉ một giây im lặng ấy thôi, đã đủ rồi.

Tôi nhắm mắt lại.

“Ra ngoài đi. Em mệt rồi.”

6. Cuộc ly hôn diễn ra không ồn ào.

Tôi không tranh tài sản.

Không đòi cổ phần.

Không nói với truyền thông.

Thậm chí còn không nói với Tiểu Tiểu một câu nào.

Luật sư hỏi tôi:

“Cô An, cô thật sự chắc chắn sao? Với những đóng góp của cô trong thời kỳ hôn nhân, cô hoàn toàn có thể yêu cầu phân chia phần lớn tài sản.”

Tôi ký tên xuống cuối trang.

“Không cần.”

Không phải vì tôi cao thượng.

Mà vì tôi biết rất rõ, tài sản đứng tên Lạnh Dũng lúc đó tuy nhiều, nhưng phía sau là vô số ràng buộc, khoản vay, tranh chấp và rủi ro.

Tôi không muốn bị kéo xuống bùn cùng anh thêm nữa.

Tôi rời đi vào một buổi sáng bình thường.

Không mang nhiều đồ.

Chỉ xách một chiếc vali, bên trong có vài bộ quần áo, một xấp tài liệu và tờ siêu âm đầu tiên của đứa trẻ đã mất.

Trước khi đi, tôi tháo nhẫn cưới đặt lên bàn.

Dì Lý nhìn tôi, khóc đỏ mắt.

“Phu nhân, cô thật sự đi sao?”

Tôi mỉm cười.

“Sau này đừng gọi cháu là phu nhân nữa.”

Vừa bước ra cổng, tôi nghe thấy tiếng xe dừng lại phía sau.

Tiểu Tiểu chạy xuống, vẻ mặt hoảng hốt.

“Nhiên Nhiên, cậu đừng đi được không? Tớ thật sự không muốn phá hỏng gia đình cậu.”

Tôi quay đầu nhìn cô ấy.

Năm ấy, cô gái trong con hẻm từng run rẩy nắm tay tôi, nói cảm ơn.

Bây giờ cô ấy đứng trước mặt tôi, nước mắt vẫn rơi, giọng vẫn yếu ớt.

Nhưng tôi không còn muốn bảo vệ cô ấy nữa.

Tôi chỉ hỏi:

“Tiểu Tiểu, cậu có từng thật lòng xem tớ là bạn không?”

Cô ấy sững người.

Môi run lên, nhưng không trả lời.

Tôi gật đầu.

“Vậy là đủ rồi.”

Tôi kéo vali rời khỏi biệt thự.

Không quay đầu.

Sau ly hôn, tôi sang nước ngoài một thời gian.

Ở đó, tôi gặp lại Vạn Triệt.

Anh là đàn anh khóa trên của tôi, từng theo ngành sinh học y dược, sau đó chuyển sang nghiên cứu thiết kế không gian trị liệu cho trẻ em mắc rối loạn tâm lý.

Lần đầu gặp lại, tôi đang ngồi trong quán cà phê, cúi đầu sửa phương án kinh doanh.

Anh đặt một ly nước ấm xuống trước mặt tôi.

“Dạ dày không tốt thì đừng uống cà phê đá.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn anh rất lâu mới nhận ra.

“Đàn anh Vạn?”

Anh cười.

“Cuối cùng cũng nhớ ra anh rồi.”

Khi ấy tôi gầy tới mức đáng sợ.

Tóc rụng nhiều.

Đêm ngủ hay giật mình tỉnh dậy.

Có lúc đang đi trên đường, nghe thấy tiếng trẻ con khóc, tôi sẽ đứng ngẩn ra rất lâu.

Vạn Triệt không hỏi quá khứ của tôi.

Anh chỉ thỉnh thoảng xuất hiện, rất đúng lúc, cũng rất vừa phải.

Tôi chuyển nhà, anh giúp tôi khuân đồ.

Tôi sốt cao, anh mua thuốc đặt trước cửa.

Tôi phải thuyết trình với nhà đầu tư, anh thức cùng tôi sửa slide đến ba giờ sáng.

Không dồn ép.

Không thương hại.

Không dùng tình yêu để cứu rỗi tôi.

Anh chỉ lặng lẽ đặt một chiếc đèn nhỏ bên cạnh đoạn đường tối nhất của tôi.

Sau này, khi tôi quyết định thành lập công ty riêng, mọi người đều nói tôi điên.

Một người phụ nữ vừa ly hôn, không nhận tài sản, không có hậu thuẫn, còn muốn làm dự án khu vui chơi trị liệu dành cho trẻ em?

Nhà đầu tư đầu tiên từ chối tôi trong mười phút.

Người thứ hai nói ý tưởng của tôi quá lý tưởng hóa.

Người thứ ba thẳng thừng hỏi:

“Cô An, cô có chắc mình không làm dự án này chỉ vì ám ảnh cá nhân không?”

Tôi đứng trước màn hình, im lặng vài giây.

Sau đó nói:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...