20px

07

Tôi hắng giọng, cố gắng khiến giọng điệu của mình nghe chuyên nghiệp hơn một chút:

“Vậy… tiền lương tính thế nào?”

Giang Đình Vân ngẩn người.

Hàng mày khẽ nhíu lại đến mức khó nhận ra, trong đôi mắt đen sâu thẳm hiện lên một tia khó hiểu.

Dường như anh không ngờ tôi sẽ hỏi điều này, im lặng hai giây như đang suy nghĩ gì đó.

Sau đó đôi môi mỏng khẽ mở, giọng nói trầm thấp mà nghiêm túc:

“Thì ra đây là điều em muốn.”

“Một tháng năm triệu tệ, đủ không?”

Mắt tôi lập tức sáng lên, không cần suy nghĩ đã gật đầu như giã tỏi:

“Chốt!”

Giang Viễn Chu đứng bên cạnh càng nghe càng thấy không ổn, sao cứ có cảm giác hai người đang ông nói gà bà nói vịt vậy?

Anh ta vừa định mở miệng:

“Chị dâu, chị có phải hiểu lầm…”

Còn chưa nói xong, cổ tay đột nhiên bị người bạn bên cạnh giữ chặt.

Anh ta vội vàng lắc đầu với Giang Viễn Chu, hạ giọng sốt ruột nói bên tai:

“Anh em, cậu còn muốn ăn thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, tôm hùm đất sốt tỏi cô ấy làm nữa không?”

Lời nói của Giang Viễn Chu lập tức mắc nghẹn trong cổ họng.

Anh nhìn nụ cười rạng rỡ như đang đón thần tài của tôi, lại nhìn dáng vẻ đắc ý ngầm của anh trai mình như đang viết đầy trên mặt câu “Mọi người ai hiểu cho tôi đây, tôi có vợ rồi”.

Cuối cùng lặng lẽ nuốt lời xuống.

Thôi vậy.

Giữ được phiếu cơm trước đã.

Sau đó anh ta đầy mong đợi nhìn tôi:

“Vậy chị dâu, trưa nay…”

“Để tôi nấu!”

Nhận mức lương năm triệu tệ rồi, đương nhiên phải chăm sóc dạ dày của ông chủ thật chu đáo.

Tôi quay đầu nhìn Giang Đình Vân:

“Tổng giám đốc Giang, anh có món nào muốn ăn không?”

Giang Đình Vân khẽ nhíu mày, sửa lại:

“Đừng gọi là Tổng giám đốc Giang, gọi tôi là Đình Vân.”

Tôi rất biết điều:

“Được rồi Đình Vân, anh có kiêng món gì không?”

Lúc này hàng mày anh mới giãn ra đầy hài lòng.

Anh khẽ ho một tiếng, trong giọng nói mang theo sự cưng chiều khó nhận ra:

“Không có. Chỉ cần là món em làm thì đều được.”

Trái tim tôi như bị thứ gì đó khẽ đụng vào.

Đúng là người đàn ông biết thả thính, toàn nói những lời mê hoặc tôi!

“Tôi… tôi đi chuẩn bị đây!”

Nói xong, tôi vội vàng chạy vào bếp.

Giang Đình Vân nhìn bóng lưng hấp tấp của tôi, đầu ngón tay vô thức vuốt nhẹ, thấp giọng hỏi Giang Viễn Chu bên cạnh:

“Cô ấy… hình như rất mong đợi?”

Nhìn dáng vẻ yêu đương đến mụ mị của anh trai mình, Giang Viễn Chu cắn răng nói dối.

“Chị dâu chắc chắn vui lắm!”

Giang Đình Vân như có điều suy nghĩ mà gật đầu, khóe môi khẽ cong lên:

“Ừm, đúng là rất đáng yêu.”

08

Tối hôm đó về nhà, tôi nhận được tiền lương tháng đầu tiên.

【Tài khoản của bạn nhận được 5.000.000,00 nhân dân tệ.】

Bàn tay cầm điện thoại của tôi run lên nhè nhẹ.

Hận không thể lập tức chạy xuống dưới lầu ngửa mặt lên trời gào to.

Nhưng không được.

Đây là khu biệt thự, hàng xóm xung quanh đều là những người giàu có vô cùng tao nhã.

Tôi chỉ đành phát ra một tràng cười kiểu quý tộc lâu đời.

“Ha💰ha🤵ha🏦ha🏰ha🏇ha👑ha💳ha🧧ha🎫ha🎻ha💳ha💸ha💵ha💴ha💶ha💷ha💎ha⌚ha♟️ha⏳ha💍ha.”

Trong suốt một tháng tiếp theo.

Chỉ cần không có tiết học, tôi đều đúng giờ chạy đến trang viên phía tây thành phố.

Danh nghĩa là nấu ăn cho Giang Đình Vân, nhưng lâu dần tôi càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Giang Viễn Chu nói anh trai mình mắc chứng chán ăn rất nghiêm trọng.

Nhưng theo quan sát của tôi, vị “bệnh nhân chán ăn” này ngoài việc không ăn nội tạng và nấm hương ra, bất kể tôi nấu món gì anh cũng ăn sạch sẽ, thậm chí còn dùng nước sốt trộn cơm ăn hết.

Ngoài ra, anh tiêu tiền cũng thật sự rất hào phóng.

Mấy hôm trước tôi chỉ thuận miệng than một câu rằng chiếc chảo của một thương hiệu nào đó quá nặng, lúc đảo thức ăn cổ tay bị mỏi.

Ngày hôm sau, toàn bộ dụng cụ nấu ăn trong bếp đều được thay thành bộ đặt làm riêng cao cấp trị giá hàng trăm nghìn.

Có lần Giang Viễn Chu hấp tấp xông vào nhà, vừa nhìn thấy tôi đã gào lên:

“Chị dâu! Em muốn ăn món thịt bò luộc cay chị làm! Cho nhiều ớt vào!”

Tôi còn chưa kịp đáp lời thì ánh mắt của Giang Đình Vân đã quét tới.

Cảm giác áp bức lạnh lẽo đó khiến Giang Viễn Chu đứng cứng tại chỗ.

Anh nhàn nhạt quở trách:

“Không lớn không nhỏ, cô ấy không đến đây để làm đầu bếp cho cậu.”

“Lần sau còn như vậy, đừng hòng lấy tiền tiêu vặt.”

Giang Viễn Chu lập tức xìu xuống, ngượng ngùng gãi đầu, không dám nói thêm chữ nào.

Khoảnh khắc ấy, tim tôi đập nhanh đến bất thường.

Khi ở bên Bùi Chi Lễ, tôi chưa từng được bảo vệ như vậy.

Lúc đó, tôi giống một đầu bếp luôn chờ được gọi hơn, quay cuồng quanh anh và đám bạn của anh.

Bởi vì trong mắt bọn họ, tôi có thể ở bên Bùi Chi Lễ đã là ân huệ lớn lao rồi.

Nhưng Giang Đình Vân, đối xử với tôi dường như… thật sự khác biệt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...