13
Sau khi xác nhận quan hệ, Giang Đình Vân trở nên vô cùng quấn người.
Đặc biệt là vào ban đêm.
Tôi thường xuyên buồn ngủ trong giờ học, ngay cả giáo sư cũng phải nhìn tôi thêm mấy lần.
Tôi đành lấy cớ viết luận văn tốt nghiệp để tránh mặt anh suốt nửa tháng.
Nhưng có những chuyện nên đến thì vẫn sẽ đến.
Hôm đó tôi đang xách túi thức ăn chuẩn bị về nhà.
Đột nhiên bị Bùi Chi Lễ lao ra từ giữa đường chặn lại.
Chỉ một tháng không gặp.
Cả người anh gầy đi trông thấy, dưới mắt là quầng thâm xanh đen, hoàn toàn mất đi vẻ hăng hái ngạo nghễ trước kia.
Tôi bị anh dọa cho giật mình.
Anh túm lấy cổ tay tôi.
Lực mạnh đến mức gần như bóp nát xương.
Giọng nói khàn đặc:
“Vãn Vãn, em và anh Giang thật sự ở bên nhau rồi sao?”
“Em đang lừa anh đúng không?”
“Anh biết mình sai rồi, trước đây là anh khốn nạn, em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Bị anh nắm đến đau nhức.
Tôi cố vùng vẫy nhưng không thoát ra được, nhíu mày lạnh giọng:
“Bùi Chi Lễ, buông tay.”
“Anh không buông!”
Mắt anh đỏ hoe, cả người lộ ra vẻ điên cuồng.
“Giang Đình Vân đang lừa em!”
“Anh ta chỉ vì ghét anh nên mới cố tình giữ em bên cạnh!”
“Anh ta hoàn toàn không thật lòng thích em!”
“Em theo anh về đi, anh sẽ không liên lạc với Ôn Lê nữa, sau này em nói gì anh cũng nghe, được không?”
Khoảng thời gian này anh sống vô cùng tệ hại.
Đắc tội với Giang Đình Vân, công ty nhà anh đột nhiên bị hàng loạt đối tác hủy hợp đồng, chỉ sau một đêm đã tổn thất nặng nề.
Mà Ôn Lê sau khi nghe tin gia đình anh xảy ra chuyện, lại trực tiếp biến mất.
Lúc đó anh mới biết.
Thì ra nhà Ôn Lê đã phá sản từ lâu.
Lần này về nước cũng chỉ để tìm một người bạn trai có thể liên hôn với cô ta.
Mà Bùi Chi Lễ… đã không còn nằm trong phạm vi cân nhắc của cô ta nữa.
Liên tiếp bị giày vò suốt một tháng.
Bệnh đau dạ dày của anh cũng hoàn toàn tái phát.
Nhưng lần này, bên cạnh đã không còn người kịp thời đưa cho anh một bát cháo nóng nữa.
Nhìn bộ dạng hiện tại của anh.
Tôi chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa đáng thương.
Đến một chút đồng cảm cũng không sinh ra nổi.
“Anh nên hiểu cho rõ.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh, từng chữ từng câu nói.
“Chia tay là do anh đề nghị.”
“Cũng là anh xem tôi như thế thân.”
“Giang Đình Vân, những thứ anh từng có, anh chưa bao giờ biết trân trọng.”
“Bây giờ lại hối hận, anh còn giả vờ cái gì?”
Lười tiếp tục nói nhảm với anh.
Tôi xoay người chuẩn bị vào nhà.
Nhưng anh đột nhiên đưa tay ra.
“Không được đi!”
14
Giang Viễn Chu không biết từ góc nào đột nhiên chui ra, nhanh chóng chắn trước mặt tôi, hất tay anh ta ra.
“Anh em, cậu làm vậy hơi quá đáng rồi đấy?”
Nhìn thấy anh ta, ánh mắt Bùi Chi Lễ lập tức trở nên u ám.
“Là cậu giới thiệu cô ấy cho Giang Đình Vân.”
“Cậu đâm sau lưng tôi.”
Giang Viễn Chu lập tức trốn ra sau lưng tôi.
Giống như biết chắc tôi sẽ chống lưng cho mình, anh ta vô cùng tự tin đáp trả:
“Anh em à, cậu nói vậy là không đúng rồi. Chính cậu không biết trân trọng, chẳng lẽ còn không cho người khác xem chị dâu là bảo bối sao?”
“Với lại, nước phù sa không chảy ruộng ngoài, tôi tìm vợ cho anh tôi thì sao nào?”
Anh ta còn tiện thể đâm thêm một nhát.
“Cùng lắm thì tôi xin lỗi cậu, tôi sai được chưa, cậu đúng được chưa, tất cả đều là lỗi của tôi được chưa?”
Tôi: ?
Bùi Chi Lễ tức đến run người, chỉ vào anh ta hồi lâu không nói nên lời.
Cuối hành lang đột nhiên vang lên tiếng giày da giẫm trên sàn.
Giang Đình Vân chậm rãi bước tới.
Ánh mắt anh đầu tiên dừng trên cổ tay bị nắm đến đỏ ửng của tôi.
Sau đó mới ngẩng lên nhìn Bùi Chi Lễ.
Nhiệt độ trong ánh mắt lập tức giảm xuống đến mức đóng băng.
“Bùi Chi Lễ.”
Giọng anh lạnh đến phát run.
“Xem ra bài học trước đây, cậu vẫn chưa nhớ kỹ.”
Sắc mặt Bùi Chi Lễ lập tức tái nhợt thấy rõ bằng mắt thường.
Anh nhớ đến công ty gia đình đang trên bờ vực sụp đổ.
Nhớ đến cảnh cha mình vài ngày trước bị tức đến đột quỵ phải nhập viện.
Nhớ đến những người bạn xung quanh lần lượt cố tình tránh mặt mình.
Mọi chật vật và thê thảm trong phút chốc đồng loạt dâng lên, ép đến mức anh gần như không thở nổi.
Anh khàn giọng lên tiếng.
Ánh mắt nhìn tôi tràn ngập không cam lòng, hối hận và cố chấp.
“Vãn Vãn, nếu năm đó anh không đề nghị chia tay…”
“Em còn tiếp tục thích anh không?”
Giọng tôi bình thản đến mức không có một gợn sóng.
“Không.”
Tình cảm giữa tôi và anh vốn đã bắt đầu bằng lợi ích và lừa dối.
Từ khoảnh khắc anh xem tôi là thế thân của Ôn Lê, giữa chúng tôi đã không còn tương lai nào để nói tới nữa.
Tình yêu thật sự, chưa bao giờ là sự lấy lòng hèn mọn và hy sinh không có điểm dừng.
Đến hôm nay.
Tôi đã không còn là người sẽ quay đầu vì anh nữa.
15
Nửa năm sau, tôi thuận lợi tốt nghiệp.
Giang Đình Vân bao trọn cả một hòn đảo để tổ chức hôn lễ cho chúng tôi.
Ngày diễn ra hôn lễ.
Gió biển cuốn những cánh hoa hồng rơi xuống tấm thảm đỏ.
Tôi mặc chiếc váy cưới đặt may riêng, gương mặt tràn ngập nụ cười, khoác tay anh bước về phía trước.
Bên dưới khán đài.
Giang Viễn Chu vừa gặm càng tôm hùm vừa cảm động lau nước mắt.
“Cảm ơn người anh em đã tặng chị dâu cho tôi, anh em hào phóng quá!”
Ở tòa nhà cao tầng phía xa.
Bùi Chi Lễ đứng trong bóng tối, nhìn cảnh tượng ấy mà đau như dao cắt.
Anh nhìn tôi được Giang Đình Vân ôm trong lòng bảo vệ.
Ý cười trong mắt tôi là dáng vẻ mà anh chưa từng thấy.
Thật sự thoải mái, thật sự rạng rỡ.
Cuối cùng anh cũng hiểu.
Tấm chân tình năm xưa bị chính anh vứt bỏ như đôi giày rách.
Bây giờ đã trở thành ánh sáng mà ngay cả ngước nhìn anh cũng không với tới.
Ngoại truyện
Giang Viễn Chu có một người bạn tên là Bùi Chi Lễ.
Anh ta ngông nghênh, kiêu ngạo.
Trước mặt người ngoài luôn là dáng vẻ cậu ấm được mọi người vây quanh.
Giang Viễn Chu lớn lên cùng anh ta.
Từ lâu đã biết bản tính lạnh nhạt trong xương cốt của anh ta.
Nhưng vì tình nghĩa nhiều năm nên chưa từng nói gì.
Cho đến khi anh gặp Chung Vãn Ý.
Ngày đó Bùi Chi Lễ dẫn cô đến buổi tụ họp của đám anh em.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh đã cảm thấy sáng bừng trước mắt.
Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản.
Đôi mắt dịu dàng, ôn hòa.
Mỗi lần cười lên, đôi mắt cong thành hình trăng non.
Trong những lần tụ tập sau đó.
Bánh quy cô làm, canh cô nấu đều bị Bùi Chi Lễ tiện tay bỏ sang một bên.
Quay đầu đã trò chuyện vô cùng thân thiết với Ôn Lê.
Giang Viễn Chu đã bắt gặp cảnh tương tự không chỉ một lần.
Bùi Chi Lễ trước mặt bạn bè hạ thấp cô đến không đáng một đồng.
Nói cô chỉ là một cô gái ham giàu hám lợi.
Nhưng anh lại cảm thấy.
Chung Vãn Ý là một cô gái rất tốt.
Lần đó trong một buổi tiệc rượu.
Mọi người đều uống say khướt.
Không ai chú ý sắc mặt anh không ổn.
Chỉ có cô lo lắng nhìn anh một cái.
Lặng lẽ đổi ly rượu của anh thành nước lọc.
Những chuyện như vậy nhiều không đếm xuể.
Có lẽ ngay cả bản thân Chung Vãn Ý cũng không nhớ mình từng giúp đỡ một người như thế.
Sau này anh thật sự không nhìn nổi nữa.
Bèn kể toàn bộ những chuyện Bùi Chi Lễ làm cho anh trai mình nghe.
Còn đưa cho anh ấy xem vài tấm ảnh của cô.
Khi đó Giang Đình Vân không nói gì.
Chỉ dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm ảnh.
Ánh mắt trầm xuống, không nhìn ra cảm xúc.
Sau đó nữa.
Anh nghe nói Bùi Chi Lễ và cô chia tay.
Người anh trai luôn điềm tĩnh của anh đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế sofa.
Nhìn anh, một câu cũng không nói.
Sự ăn ý giữa hai anh em khiến họ không cần phải nói rõ.
Giang Viễn Chu chỉ ngẩn người một chút.
Sau đó lập tức hiểu ra.
Không nói hai lời đã bắt đầu tìm người dò hỏi tung tích của Chung Vãn Ý.
Đáng lẽ anh phải biết từ sớm.
Một người như anh trai anh.
Sẽ không bao giờ lén cất giữ ảnh của một người nào đó.
Lời giải thích duy nhất chính là.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh ấy đã yêu Chung Vãn Ý đến mức không thể cứu vãn.
Ánh sáng mà Bùi Chi Lễ không cần.
Anh trai anh sẽ nhặt lên.
Nâng niu trong lòng bàn tay.
Bảo vệ thật cẩn thận.
Còn anh.
Sẽ làm người phá vỡ lớp băng đầu tiên.
Nhìn anh trai mình trao tất cả sự dịu dàng đến muộn.
Cho cô gái đã từng bị phụ lòng ấy.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)