10
Nam phụ chẳng những không mảy may xót thương cho cái chết của Xảo Tâm lấy một câu, trái lại còn mượn danh nghĩa của ta để vào cung, cuống cuồng chạy đến trước mặt Quý phi để thanh minh, bày tỏ sự trong sạch của mình.
Kết quả, lại bị người khác bắt gặp.
Phía Ngự Sử Đài lập tức dâng tấu sớ hạch tội hắn, cáo buộc hắn và Quý phi có tư tình mập mờ.
Từ Phiên Nguyệt là kẻ cuống cuồng hơn ai hết, ả khóc lóc thảm thiết đến đỏ hoe cả mắt trước mặt Hoàng đế, viết lại tuyệt mệnh thư rồi treo cổ tự vẫn, cũng may được cung nữ kịp thời phát hiện và giải cứu.
Hoàng đế xót xa khôn xiết, trong lòng tràn ngập sự hối hận lẫn tự trách, lúc này mới đập tan hết thảy mọi nghi ngờ.
Quý phi trong sạch, nhật nguyệt có thể chứng giám.
Thế nhưng tình hình phía Thẩm Vân Thanh lại không được mấy lạc quan, các ngự sử liền đổi hướng mũi dùi, lần này họ tấu rằng Thẩm Vân Thanh to gan lớn mật, đơn phương tơ tưởng, dòm ngó hậu phi.
Thật ra, kẻ đứng sau giật dây chuyện này chính là phụ thân ta.
Mẹ chồng bị làn sóng tin đồn này dọa cho hồn xiêu phách lạc, giận dữ đến mức mắng Thẩm Vân Thanh một trận vuốt mặt không kịp.
“Ngươi vẫn chưa quên được ả đàn bà đó có đúng không!?”
“Đây là tội danh bêu đầu, tru di cửu tộc đấy!”
Mẹ chồng hạ lệnh, bất luận thế nào, hắn cũng phải nghĩ cách dọn dẹp cho sạch sẽ cái đống hỗn độn này, không được để người khác nắm thóp thêm một lần nào nữa.
Ta cũng dùng giọng điệu ôn tồn, nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “Phu quân, cứ tiếp tục như thế này, sớm muộn gì cũng liên lụy đến toàn gia… Quý phi nương nương, người nên quên đi thôi.”
Hắn thế mà còn mặt dày gằn giọng: “Cây ngay không sợ chết đứng… Có một loại tình cảm đã vượt lên trên cả thứ tình cảm nam nữ tầm thường, một kẻ như nàng thì hiểu cái gì?”
Ta suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Hắn thì trong sạch cái nỗi gì chứ?
“Nhưng lời ra tiếng vào đáng sợ như mãnh hổ, cứ truyền tới truyền lui, sớm muộn gì cũng lại tai bay vạ gió đến đầu Quý phi nương nương. Nàng ấy vô tội lại bị liên lụy, phu quân có đành lòng nhìn thấy không?”
Mí mắt Thẩm Vân Thanh giật mạnh một cái, ánh mắt lộ rõ vẻ không đành lòng.
Ta thừa thắng xông lên: “Hay là… chúng ta viên phòng đi?”
Thẩm Vân Thanh lập tức lộ ra vẻ chán ghét tột cùng, ánh mắt trong phút chốc lạnh thấu xương:
“Ta đã nói rồi, ta sẽ không chạm vào nàng. Ngoại trừ vị trí Thẩm Thiếu phu nhân này ra, những thứ khác, nàng không xứng.”
Đối với câu trả lời này của hắn, ta chẳng mảy may kinh ngạc, khẽ mỉm cười: “Thiếp biết phu quân không thích nữ sắc cận thân. Ý của thiếp là chúng ta diễn một màn kịch mà thôi.”
Kế hoạch của ta vô cùng đơn giản, chính là diễn một vở kịch phu thê ân ái nồng nàn, như vậy thì tin đồn tự khắc sẽ tự công tự vỡ.
Thẩm Vân Thanh im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
Ngay đêm hôm đó, ta dọn về lại chủ viện.
Mẹ chồng biết chuyện thì vui mừng đến mức cười không khép nổi miệng, từ sớm đã sai ma ma thân cận chuẩn bị sẵn một tấm khăn lạc hồng bằng lụa trắng cho ta, rồi túc trực canh giữ ở bên ngoài để nghe góc tường.
Suốt một đêm dài, việc của ta chỉ là ra sức rung lắc chiếc giường rồi cất tiếng kêu rên, sau đó lại sai người khiêng nước vào phòng, diễn xuất vô cùng sống động như thật; còn Thẩm Vân Thanh thì giữ thân như ngọc, ngồi đọc sách suốt cả một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, ta châm ghim nhọn vào đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi lên tấm lụa trắng rồi giao cho ma ma để hoàn thành nhiệm vụ.
Những đêm như vậy cứ thế tiếp diễn suốt hai tháng trời.
Đám nha hoàn, hạ nhân hầu hạ xung quanh ai nấy đều đỏ bừng cả mặt mỗi khi nhắc đến.
Chẳng mấy tháng sau, khắp kinh thành ai ai cũng đều biết chuyện phu thê chúng ta vô cùng ân ái, Thẩm đại nhân ở trên giường dũng mãnh khác thường.
Mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi, nước chảy thành sông.
Buổi sáng hôm ấy, đang lúc dùng bữa sáng, ta bỗng nhiên nôn khan thành tiếng.
11
Mẹ chồng vui mừng khôn xiết, vội vội vàng vàng cho gọi đại phu tới chẩn trị. Đại phu bắt mạch xong, liền tuyên bố ta đã mang thai được ba tháng.
Mẹ chồng cười hớn hở, bảo rằng phải lên chùa làm lễ tạ thần.
Chờ cho mọi người giải tán hết, Thẩm Vân Thanh đóng chặt cửa phòng lại, sắc mặt trong phút chốc trở nên xanh mét: “Sao nàng lại có thai được!?”
Chaporia
Bình Luận (0)