Đoàn kiệu di chuyển khá nhanh, bỏ lại đám mệnh phụ dưỡng tôn xử ưu, nuông chiều từ bé ở một khoảng cách khá xa phía sau.
Cho đến khi đường lên núi ngày một nhỏ hẹp, đám người phía sau đã hoàn toàn khuất dạng không còn nhìn thấy đâu nữa.
Đột nhiên, một tên cung nhân đang khiêng kiệu cho Từ Phiên Nguyệt loạng choạng bước hụt chân, cỗ kiệu “rầm” một tiếng tiếp đất đầy nặng nề, Từ Phiên Nguyệt sầm mặt tức giận quát lớn: “Đồ cẩu nô tài! Đến cả bổn cung mà ngươi cũng dám làm ngã hả!?”
Thế nhưng tên cung nhân kia hoàn toàn không chút phản ứng.
Nhìn kỹ lại, người đã sớm tắt thở từ bao giờ, ngay thái dương găm chặt một mũi phi tiêu loang lổ vết độc xanh đen, tím ngắt.
Từ Phiên Nguyệt kinh hãi đến mức hoa dung thất sắc.
Còn chưa đợi chúng ta kịp phản ứng, từ trong bụi rậm đột nhiên lao ra một toán hắc y nhân tay lăm lăm hung khí, miệng gào thét “Giết chết lũ chó săn của hôn quân!” rồi điên cuồng lao thốc tới.
Từ Phiên Nguyệt hét lên chói tai: “Hộ giá! Mau hộ giá!”
Đám người này vốn dĩ đã có chuẩn bị từ trước, kẻ nào kẻ nấy đều mang mối thâm thù đại hận thấu xương với hoàng thất. Trong cục diện hỗn loạn thế này, kẻ đối diện với hiểm nguy lớn nhất, trước nay luôn là vị Quý phi đứng ngay cạnh long sàng.
Thị vệ tuốt đao nghênh địch.
Ba người chúng ta rơi vào cảnh cô lập không người ứng cứu, trong tình thế cấp bách, ta vội vàng túm lấy ống tay áo của Thẩm Vân Thanh: “Phu quân! Thiếp biết ở đây có một lối nhỏ xuống núi vô cùng bí mật, mau đi thôi!”
Thế nhưng Thẩm Vân Thanh lại nhất quyết phải đèo bồng mang theo cả Từ Phiên Nguyệt.
Dưới sự yểm hộ của đám thị vệ, ba người chúng ta lủi nhanh vào trong rừng sâu.
Nhưng thân thể của Từ Phiên Nguyệt vốn dĩ lá ngọc cành vàng, kiêu kỳ quý phái, chạy được một đoạn đã không còn chút sức lực nào nữa, chúng ta đành phải lẩn trốn vào trong một bụi cỏ cao quá đầu người.
Gương mặt Từ Phiên Nguyệt cắt không còn giọt máu, nép chặt vào lồng ngực Thẩm Vân Thanh, nước mắt lã chã rơi xuống: “Chúng ta có phải sẽ phải chết ở nơi này không…”
Ả khóc đến mức lớp phấn son trên mặt nhòe nhoẹt hết cả, lục thần vô chủ nhìn đăm đăm vào Thẩm Vân Thanh: “Vân Thanh, ta không muốn chết…”
Từ Phiên Nguyệt vốn dĩ sinh ra đã có dung mạo cực kỳ diễm lệ, khuynh quốc khuynh thành, chỉ cần khẽ rủ đuôi mắt rơi lệ một cái thôi cũng đủ khiến nam nhân phải tan nát cõi lòng.
Ả sợ hãi rơi lệ, Thẩm Vân Thanh nhìn mà xót xa khôn xiết.
Hắn chợt quay ngoắt đầu sang nhìn ta, ánh mắt trầm xuống đầy lạnh lẽo:
“Tề Lam Yên, nàng mau mặc xiêm y của nương nương vào, rồi chạy ra hướng khác dụ bọn thích khách rời đi.”
14
Hắn thừa biết đám người đó truy sát là muốn lấy mạng Quý phi, vậy mà vẫn nhẫn tâm đẩy ta vào chỗ chết.
Kẻ dẫn hắn theo lối nhỏ chạy trốn, hình như là ta thì phải?
Thấy ta im lặng không đáp, sắc mặt Thẩm Vân Thanh sa sầm xuống đến mức đáng sợ.
“Quý phi nương nương thân phận tôn quý, chính là huyết mạch liên quan đến quốc bản, nàng chẳng qua chỉ là một mệnh phụ hèn mọn, có thể thay nương nương chắn đi tai kiếp này thì đó là phúc phận mấy đời của nàng.”
“Nếu nương nương có bề gì bất trắc, cái đầu trên cổ nàng có gánh nổi tội danh này không?”
“Nàng tu hành trên núi bao nhiêu năm nay, học được cái gọi là từ bi vi hoài, hiện tại chính là lúc để nàng tận trung báo đáp.”
Lời hắn thốt ra nghe sao mà đường hoàng, lý trí đến vậy.
Cứ làm như thể nếu ta không chịu đi chết thay, thì chính là nghịch tặc đại nghịch bất đạo, thiên lý nan dung không bằng.
Quý phi thu mình trong lòng hắn, đôi mắt đẫm lệ long lanh nhìn ta, cắn chặt bờ môi không nói một lời.
Ta cũng chẳng thèm phí lời tranh cãi với hắn làm gì, bởi vì ta thừa hiểu, nếu ta tỏ ý không cam lòng, hắn tuyệt đối cũng sẽ không để ta được yên thân.
Thế nên, ta ngoan ngoãn gật đầu thuận theo.
Từ Phiên Nguyệt lúc này mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng, lúc hoán đổi xiêm y với ta, ả thậm chí còn có chút thong dong tự tại mà mở miệng khoe khoang cái kết cục này:
“Thầy tướng số quả không sai, bảo nàng xuống núi rồi thì sống không quá tuổi hai mươi, xem ra đúng thật là ý trời đã định.”
“Biểu muội, đừng trách Vân Thanh, chàng ấy chẳng qua chỉ là không đành lòng nhìn thấy ta phải chịu chút tổn thương nào mà thôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)