“Ta muốn mua cửa tiệm.”
Quản sự của nha hành là một nam nhân trung niên tinh ranh, nhìn thấy vàng, mắt lập tức sáng rỡ.
“Tiểu thư muốn mua cửa tiệm thế nào?”
“Chỉ lấy cửa tiệm đối diện Cẩm Tú Các.”
Ta nói.
Quản sự ngẩn người, lộ vẻ khó xử: “Tiểu thư, cửa tiệm đó… hơi tà môn.”
“Nói thế là sao?”
“Cửa tiệm đó vốn dĩ là tửu lâu lớn nhất kinh thành, ba năm trước, chỉ trong một đêm, cả nhà lão bản đều treo cổ trên xà nhà.
Từ đó về sau, ai tiếp quản thì người đó gặp xui xẻo.
Không phải chưởng quỹ bị gãy chân, thì cửa tiệm cũng tự nhiên bốc cháy.
Bây giờ đã bỏ trống hai năm rồi, không ai dám thuê, càng không ai dám mua.”
“Hung trạch (nhà ma)?”
Ta cười, “Đúng lúc, rẻ.”
Ta không thèm để ý đến lời khuyên can của quản sự, dùng một cái giá thấp hơn giá thị trường rất nhiều, mua lại ngôi hung trạch khổng lồ đó.
Khế đất đến tay, ta dẫn theo Giang Nguyệt, lần đầu tiên bước vào cửa tiệm mới của chúng ta.
Bên trong mạng nhện chằng chịt, bụi bám dày đặc, bốc lên một mùi ẩm mốc âm u.
Giang Nguyệt hơi sợ hãi: “Tỷ tỷ, nơi này… thật sự không có vấn đề gì chứ?”
“Thì có thể có vấn đề gì?”
Ta đá văng một cái ghế rách, “Không làm chuyện trái lương tâm, không sợ quỷ gõ cửa.”
Ta bảo nàng về trước, tự mình ở lại một mình.
Ta mở tung tất cả cửa sổ, để ánh mặt trời rọi vào.
Sau đó, ta bắt đầu dọn dẹp.
Từ ban ngày, bận rộn đến tận đêm khuya.
Khi ta dọn xong chút rác cuối cùng ra ngoài, chuẩn bị khóa cửa.
Một trận âm phong thổi qua, cánh cửa phía sau “két” một tiếng, tự động đóng lại.
Ta quay đầu.
Trong đại sảnh không một bóng người, một thân ảnh màu trắng đang tĩnh lặng lơ lửng giữa không trung.
Tóc dài rũ rượi, mặt không có ngũ quan, chỉ có hai hốc mắt đen ngòm, đang trân trân “nhìn” ta.
“Cuối cùng cũng ra rồi.”
Ta chẳng hề sợ hãi, ngược lại còn thở phào một hơi.
Ta móc ra một gói giấy dầu trong ngực, mở ra.
Là con gà quay ta đặc biệt mua lúc ban ngày.
Mùi thơm ngào ngạt lập tức lan tỏa.
“Xuống ăn chút không?”
Ta lắc lắc con gà quay trong tay.
Cái bóng trắng kia nhẹ nhàng bay xuống.
Nàng ta không có chân, cách mặt đất ba tấc, không một tiếng động đi đến trước mặt ta.
Lúc này ta mới nhìn rõ, nàng ta không phải không có ngũ quan, mà là ngũ quan đã bị người ta dùng chỉ khâu lại.
Miệng, mắt, mũi, tai, toàn là những đường khâu chi chít.
Nhìn thôi cũng thấy đau.
“Tay nghề cũng được.
”
Ta đánh giá, “Chắc chắn hơn cái mũi kim ‘Phù Bình Châm’ của Tô đại gia nhiều.”
Nàng ta dường như hơi sững lại.
Ta xé một cái đùi gà, đưa đến trước mặt nàng ta: “Đáng tiếc, khâu chắc quá, không ăn được.”
Ta vừa nói, vừa rút từ eo ra một cây ngân châm mảnh dài.
Chính là cây kim mảnh nhất trong bộ “U Đàm Châm” của nương ta.
“Đừng nhúc nhích.”
Ta kẹp lấy một sợi chỉ đen trên mặt nàng ta, dùng mũi kim nhẹ nhàng khều một cái.
Sợi chỉ đã khâu suốt ba năm, nghe tiếng đứt phựt.
08
Nữ quỷ tên là Hồng Tụ.
Khi còn sống là nữ nhi của lão bản tửu lâu này, cũng là một tú nương.
Ba năm trước, Cẩm Tú Các của nhà họ An vì muốn độc chiếm nghiệp buôn bán tơ lụa ở kinh thành, đã dùng thủ đoạn bỉ ổi bức chết cả nhà nàng.
Nàng bị khâu kín thất khiếu, oán hồn không tan, luôn quanh quẩn trong khu nhà này.
Khoảnh khắc ta giúp nàng tháo hết những đường chỉ khâu, oán khí tích tụ suốt ba năm của nàng gần như phóng thẳng lên trời.
“Ta muốn giết bọn chúng!”
Nàng gào thét, cả ngôi nhà đều rung chuyển.
“Giết người, là cách báo thù thấp kém nhất.”
Ta đưa con gà quay cho nàng.
“Cách báo thù cao cấp nhất, là tru tâm.”
Ta nhìn nàng, gằn từng chữ: “Ta muốn ngươi, tự tay hủy diệt thứ mà An gia kiêu ngạo tự hào nhất.”
Hồng Tụ nhìn ta, hắc khí trong mắt dần tản đi.
Nàng nhận lấy con gà quay, tuy không ăn được nhưng vẫn ôm vào lòng: “Ta giúp cô.”
Nàng nói.
Ngày hôm sau, cửa tiệm mới của ta khai trương.
Không có pháo nổ, không có múa lân.
Chỉ có một tấm vải trắng khổng lồ treo trên khung cửa.
Trên đó là bốn chữ lớn rồng bay phượng múa—— “Thiên Hạ Vô Song”.
Biển hiệu là do ta tự viết, chữ tuy hơi xấu nhưng khí thế rất đủ.
Dân chúng kinh thành đều chạy đến xem náo nhiệt.
“Thiên hạ vô song?
Khẩu khí lớn thật!”
“Chỉ với cái hung trạch rách nát này, mà đòi so tài với Cẩm Tú Các?”
“Ta thấy ả bị điên rồi.”
An Gia cũng tới.
Ả nhìn tấm biển hiệu mới của ta, cười đến hoa run cành rung: “Giang Dã, ngươi hết tiền làm biển hiệu rồi à?
Dùng một miếng vải rách, thật sự cười chết người rồi!”
Ta không để tâm đến ả, bảo Giang Nguyệt mang món hàng đầu tiên của chúng ta ra.
Đó là một chiếc khăn tay.
Một chiếc khăn tay màu trắng cực kỳ bình thường.
Trên đó không thêu bất cứ thứ gì.
Trong đám đông bùng lên một tràng cười ầm ĩ.
“Làm nửa ngày trời, chỉ bán cái thứ này?”
Chaporia
Bình Luận (0)