Cứ gọi là, lấy từ rồng, dùng cho rồng.”
Ta lập tức được khai sáng.
Cao!
Quả là cao tay!
Dùng chỉ của chính bộ long bào để vá, ai cũng không nhìn ra được sơ hở.
Đồng thời, tháo bỏ con kim long Tô Tú này đi, cũng tương đương với việc hủy hoại hoàn toàn thanh danh của Tô đại gia, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của An gia.
“Ta hiểu rồi.”
Ta gật đầu.
Vệ Chinh xoay người định rời đi.
“Đợi đã.”
Ta gọi hắn lại.
“Còn việc gì?”
Ta nhìn hắn, hỏi ra nghi vấn lớn nhất trong lòng: “Các ngươi…
Hoàng thượng, tại sao lại chọn ta?”
Bước chân của Vệ Chinh khựng lại.
Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn sẽ không trả lời.
Cuối cùng, hắn để lại một câu, rồi bóng dáng chìm vào màn đêm.
“Bởi vì, mười sáu năm trước, người bị mất không phải là ngươi, mà là Giang Nguyệt.”
11
Mười sáu năm trước, người bị mất không phải là ta, mà là Giang Nguyệt.
Câu nói của Vệ Chinh như một tia sấm nổ vang trong đầu ta.
Có ý gì?
Ta mới là kẻ thay thế?
Giang Nguyệt mới là thiên kim Tướng phủ thật sự?
Vậy ta là ai?
Cha mẹ nuôi của ta lại là ai?
Trong chớp mắt, vô số suy nghĩ ùa vào tâm trí ta.
Ta ôm đầu, ngồi xổm xuống đất, cảm thấy cả thế giới đều đang đảo lộn.
“Tỷ tỷ!”
Giang Nguyệt lao vào, nhìn thấy bộ dạng của ta thì hoảng hốt sợ hãi: “Tỷ sao vậy?
Có phải độc phát tác rồi không?”
Ta ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt tràn ngập lo lắng và quan tâm của nàng.
Khuôn mặt này, có bảy phần giống ta.
Nhưng đường nét của nàng nhu hòa hơn, giống người nương hờ của ta hơn.
Còn ta, đường nét sâu sắc sắc sảo, lại giống… ai?
“Giang Nguyệt,” Ta nắm lấy tay nàng, giọng hơi run, “Muội… có muốn biết cha mẹ ruột của mình là ai không?”
Giang Nguyệt sững sờ: “Tỷ tỷ, tỷ đang nói gì vậy?
Cha mẹ của chúng ta, chẳng phải là…”
“Không phải.”
Ta ngắt lời nàng, “Ta có lẽ, không phải là nữ nhi của bọn họ.”
Ta thuật lại nguyên xi lời của Vệ Chinh cho nàng nghe.
Giang Nguyệt nghe xong, đứng sững như trời trồng, ánh sáng trong mắt từng chút từng chút vụt tắt.
Nàng không khóc, cũng không nháo, chỉ im lặng đến đáng sợ.
Rất lâu sau, nàng mới ngẩng đầu lên, nhìn ta, nở một nụ cười.
Nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc.
“Cho nên, ta mới là con chim khách chiếm tổ chim cưu đó, đúng không?”
“Cho nên, An Gia mắng ta là đồ giả mạo, không hề mắng sai, đúng không?”
“Cho nên, ta của mười sáu năm nay, đều sống trong một lời nói dối, đúng không?”
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng giống như từng nhát dao cứa vào tim ta.
Ta không biết phải an ủi nàng thế nào.
Bởi vì chính bản thân ta cũng đang rối như một mớ bòng bong.
Đêm đó, hai tỷ muội chúng ta thức trắng một đêm.
Khi trời sáng, Giang Nguyệt đột nhiên đứng dậy.
“Tỷ tỷ, bất kể ta là ai, tỷ vẫn là tỷ tỷ của ta.”
Ánh mắt nàng một lần nữa trở nên kiên định.
“Chúng ta trước tiên hãy vượt qua ải này đã.
Đợi mọi chuyện kết thúc, chúng ta cùng nhau đi điều tra cho ra nhẽ.”
Ta nhìn nàng, nặng nề gật đầu.
Đúng vậy, bây giờ không phải là lúc để dằn vặt thân thế.
Giữ được mạng sống, mới là điều quan trọng nhất.
Ta đeo đôi găng tay lụa Vệ Chinh đưa, bắt đầu ra tay.
Tháo chỉ, là một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ.
Đặc biệt là tháo hàng Tô Tú, chỉ cần không cẩn thận một chút sẽ phá hỏng toàn bộ tấm vải.
Ta mất ròng rã một ngày một đêm, mới gỡ được con kim long đó ra khỏi long bào một cách nguyên vẹn.
Sau đó là vá lỗ rách.
Ta dùng sợi chỉ vàng gỡ từ trên mình rồng xuống, xỏ vào “U Đàm Châm” mà nương nuôi để lại.
Nín thở, đâm mũi kim vào lỗ thủng bé xíu kia.
Đây là một quá trình nhảy múa cùng tử thần.
Ta có thể cảm nhận được, dù đã cách một lớp găng tay, hơi lạnh buốt tỏa ra từ lỗ kim đó vẫn đang gặm nhấm ta.
May mà mỗi ngày ta đều uống Giải độc đan.
Lại qua một ngày một đêm nữa.
Cuối cùng, vào chập tối ngày thứ ba, mũi kim cuối cùng cũng được chốt lại.
Ta buông kim chỉ xuống, cả người như vừa vớt từ dưới nước lên, mệt lả ngã khuỵu xuống sàn.
Giang Nguyệt vội vàng đỡ lấy ta.
Ta cầm bộ long bào lên, giương ra trước ánh sáng, kiểm tra kỹ lưỡng.
Cái lỗ rách đó đã biến mất.
Như thể nó chưa từng tồn tại.
Thiên y vô phùng.
Ta thở hắt ra một hơi dài.
Đúng lúc này, bên ngoài tiệm đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn.
“Cháy rồi!
Cháy rồi!”
“Thiên Hạ Vô Song bốc cháy rồi!”
Tim ta đánh thót một cái, lập tức lao ra ngoài.
Chỉ thấy mái nhà của cửa tiệm chúng ta đang bốc lên những cột khói đen mù mịt.
Một đám người mặc dạ hành y, tay cầm bó đuốc, đang chuẩn bị châm lửa đốt toàn bộ cửa tiệm.
Bọn chúng đến để gi. ết người diệt khẩu!
Bọn chúng biết ta đã vá xong long bào, muốn đốt cả người lẫn vật chứng thành tro bụi!
“Giang Nguyệt!
Ôm long bào chuồn bằng cửa sau!
Mau!”
Ta hét lớn, nhét long bào vào ngực nàng.
Chaporia
Bình Luận (0)