Giáo trình, chính là quyển tú phổ mà nương nuôi của ta để lại.

Hành động này một lần nữa gây chấn động kinh thành.

Có người bảo nàng ngốc, có người lại nói nàng đang mua danh chuộc tiếng.

Chỉ có ta biết, nàng đang hạ một ván cờ lớn.

Một tháng sau khi mở nữ tử học đường, Giang Nguyệt tuyên bố, tất cả các tiệm may y phục mới mở dưới trướng Vô Song Các chỉ nhận nữ công nhân tốt nghiệp từ học đường.

Hơn nữa, chúng ta tung ra một mô hình bán hàng hoàn toàn mới.

Gọi là “Thiết kế tư nhân”.

Bất kỳ khách hàng nào cũng có thể mang theo hoa văn mình thích đến tiệm, chỉ định bất kỳ một vị tú nương nào, để may đo riêng cho mình một bộ y phục độc nhất vô nhị.

Giá cả tùy thuộc vào cấp bậc và tay nghề của tú nương, từ vài chục văn đến hàng ngàn lượng bạc không giới hạn.

Mô hình này vừa tung ra, đã hoàn toàn làm bùng nổ giới quý phu nhân kinh thành.

Ai mà không muốn sở hữu một bộ y phục độc nhất vô nhị?

Ai mà không muốn trải nghiệm niềm vui tự thiết kế, rồi để tú nương hàng đầu thực hiện?

Tiệm y phục của chúng ta ngay lập tức thay thế Cẩm Tú Các, trở thành kinh đô thời trang mới của kinh thành.

Còn những nữ công nhân tốt nghiệp từ học đường của chúng ta, cũng trở thành những tú nương được săn lùng nhất.

Họ có công việc đàng hoàng, thu nhập hậu hĩnh, địa vị được nâng cao rõ rệt.

Giang Nguyệt, trở thành sự tồn tại mang tầm vóc thần linh trong lòng họ.

Nàng đi dạo trên đường phố cũng có người hành lễ chào hỏi.

Nàng không còn là một thiên kim giả hèn nhát nữa.

Nàng là đệ nhất nữ chưởng quỹ kinh thành, Giang Nguyệt.

Một buổi tối nọ, nàng đến tìm ta.

“Tỷ tỷ, đây là sổ sách tháng này.”

Nàng đưa cho ta một cuốn sổ dày cộm.

Ta lật ra xem, bị con số trên đó làm cho giật mình.

Lợi nhuận cao hơn sức tưởng tượng của ta gấp mười lần.

“Muội làm rất tốt.”

Ta chân thành khen ngợi.

Giang Nguyệt cười, nụ cười tự tin và rạng rỡ: “Tỷ tỷ, ta có một ý tưởng.”

“Muội nói đi.”

“Ta muốn mở một… nữ tử tiền trang (ngân hàng cho nữ).”

Ta nhìn nàng, nàng cũng nhìn ta.

Trong mắt nàng đang lấp lánh một thứ ánh sáng rực rỡ chưa từng có.

“Chuyên cung cấp khoản vay cho những nữ nhân muốn làm ăn buôn bán, nhưng lại không có vốn liếng.”

Ta im lặng.

Ý tưởng này, quá táo bạo.

Trong cái thời đại trọng nam khinh nữ này, quả thực là ý nghĩ kỳ quặc, hảo huyền.

“Tỷ tỷ, ta biết việc này rất khó.”

Giang Nguyệt nói, “Nhưng ta muốn thử.

Ta muốn để nữ nhân trong thiên hạ này biết rằng, chúng ta không hề thua kém nam nhân.”

Ta nhìn nàng, rồi đột nhiên mỉm cười: “Được.”

Ta đứng dậy, đi đến bên cạnh vỗ vai nàng: “Muội muốn làm gì, cứ mạnh dạn mà làm.”

“Trời có sập xuống, tỷ tỷ đỡ cho muội.”

14

Mọi chuyện trên thương trường, ta đều giao toàn quyền cho Giang Nguyệt xử lý.

Còn ta dồn toàn bộ tâm trí vào việc điều tra thân thế.

Vệ Chinh trở thành công cụ tìm kiếm độc quyền của ta.

Hắn rất bận rộn, nhưng chỉ cần ta tìm đến, hắn sẽ gác lại mọi việc đang làm dở.

Nơi chúng ta thường gặp nhau là ở Chiếu Ngục của Cẩm Y Vệ.

Đây là nơi âm u, kinh khủng, là cơn ác mộng của mọi quan viên trong kinh thành, nhưng ta lại thấy rất thân thuộc, vì ở đây yên tĩnh, không ai làm phiền.

“Mười sáu năm trước, phu nhân của Tướng phủ và phu nhân của Trấn quốc Đại tướng quân cùng đi thắp hương tại một ngôi chùa, cùng chuyển dạ trong một ngày, và sinh con trong cùng một phòng sinh.”

Vệ Chinh vừa lau chùi thanh Tú Xuân đao quý giá của hắn, vừa dùng giọng điệu bình thản kể lại bí mật động trời này.

“Lúc đó binh hoang mã loạn, có đám loạn quân xông vào chùa.

Trong lúc hỗn loạn, hai đứa trẻ đã bị bế nhầm.”

Lòng ta chợt động.

Trấn quốc Đại tướng quân, họ Tần.

“Cho nên, ta là nữ nhi của nhà họ Tần?”

Vệ Chinh gật đầu: “Trấn quốc Đại tướng quân Tần Liệt là cha ruột của ngươi.

Người cha nuôi của ngươi, chính là thân binh của ông ấy năm xưa.”

“Vậy nương nuôi của ta thì sao?”

“Nương nuôi của ngươi, Tô Tú, từng là một tú nương nổi danh khắp Giang Nam.

Năm xưa, khi Tần phu nhân mang thai ngươi, đã đặc biệt mời bà ấy đến phủ để truyền dạy nghề thêu.”

Tất cả đã khớp lại với nhau.

Bộ kim “U Đàm Châm” của nương nuôi là vật của Tần gia.

Nghề thêu của ta cũng do chính tay bà truyền dạy.

“Tần gia bây giờ thế nào rồi?”

Ta hỏi.

Động tác lau đao của Vệ Chinh khựng lại một nhịp.

“Ba năm trước, Tần Liệt tướng quân cùng hai vị công tử đã tử trận nơi sa trường.”

Ta cảm thấy như có ai đó giáng một gậy vào đầu mình.

Ta mới vừa biết được cha ruột và các ca ca của mình là ai, thì lại nghe được tin họ đã chết.

“Vậy…

Tần phu nhân thì sao?”

Giọng ta hơi khàn đi.

“Tần phu nhân nghe tin dữ, chỉ sau một đêm bạc trắng mái đầu, từ đó sớm tối nương nhờ cửa Phật, không còn màng thế sự.”

Giọng Vệ Chinh cuối cùng cũng có chút gợn sóng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...