20px

“Cảm ơn ngài đã coi trọng tôi.”

“Nhưng tập đoàn Thịnh Hằng đã cho tôi một công việc vào lúc khó khăn nhất.”

“Chủ tịch Thẩm là người duy nhất tin tưởng tôi khi cả ngành đều quay lưng.”

“Ân tri ngộ này.”

“Tôi không thể không báo đáp.”

“Cho nên…”

“Tôi không thể nhận lời mời của ngài.”

Văn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.

Tô Niệm Khanh nhìn tôi.

Trong ánh mắt xuất hiện thêm vài phần kinh ngạc.

Và cả sự tán thưởng.

Tô Chấn Bang trầm mặc vài giây.

Sau đó gật đầu.

Trên mặt không hề có vẻ thất vọng.

Ngược lại còn nhiều thêm một phần tôn trọng.

“Được.”

“Tôi không ép cậu.”

“Chuyện khu đất phía tây thành phố.”

“Để người của cậu kết nối với người của tôi.”

“Cố gắng hoàn tất thủ tục sớm nhất.”

“Cảm ơn Tô tổng.”

Khi bước ra khỏi tòa nhà Tô Thị.

Điện thoại trong túi tôi rung lên.

Là tin nhắn của Thẩm Thanh Vãn.

“Thế nào rồi?”

Tôi trả lời:

“Xong rồi.”

“Ba trăm triệu tệ.”

Tin nhắn trả lời gần như xuất hiện ngay lập tức.

“Thật sao?!”

Phía sau còn kèm theo một chuỗi dấu chấm than thật dài.

“Quá tuyệt rồi!”

“Tôi đoán nếu ba tôi biết được nhất định sẽ rất vui.”

Tôi đứng trước cửa tòa nhà.

Nhìn những dấu chấm than đang nhảy múa trên màn hình.

Khóe môi bất giác cong lên.

Ngay cả chính tôi cũng không nhận ra.

Mỗi lần nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Thanh Vãn.

Tâm trạng luôn vô thức trở nên tốt hơn rất nhiều.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Nụ cười trên môi tôi đông cứng lại.

Bởi vì tôi nhìn thấy một người.

Một người mà tôi từng cho rằng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại nữa.

Chương 10: Cố nhân trở về

Người đó đứng bên kia đường đối diện tòa nhà Tô Thị.

Mặc bộ vest xám đậm được cắt may vô cùng tinh tế.

Mái tóc vuốt bóng mượt.

Cả người trông như vừa bước ra từ một tạp chí thời trang cao cấp.

Khi nhìn thấy tôi bước ra khỏi tòa nhà.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

Nụ cười ấy.

Tôi quá quen thuộc.

Một nụ cười luôn mang theo vài phần bất cần đời.

Và vài phần ngạo mạn từ trên cao nhìn xuống.

Lâm Viễn Chu.

Đồng nghiệp cũ ở Hoa Tín Capital.

Từng là cộng sự của tôi.

Cũng là người đã đẩy toàn bộ trách nhiệm lên đầu tôi năm đó.

Ba năm trước.

Một dự án đầu tư của Hoa Tín Capital xảy ra vấn đề.

Thiệt hại gần hai trăm triệu tệ.

Kết quả điều tra nội bộ cho thấy.

Toàn bộ quy trình tồn tại rất nhiều sai sót ở nhiều khâu khác nhau.

Nhưng tại cuộc họp hội đồng quản trị.

Lâm Viễn Chu đã đổ toàn bộ trách nhiệm lên người tôi.

Khẳng định rằng báo cáo đánh giá rủi ro do tôi thực hiện tồn tại sai sót nghiêm trọng.

Tôi bị đình chỉ công tác.

Bị cả ngành phong sát.

Bị tất cả mọi người xem như vật tế thần.

Còn Lâm Viễn Chu.

Không những không hề hấn gì.

Ngược lại còn được ca ngợi là người “thể hiện năng lực lãnh đạo xuất sắc trong khủng hoảng”.

Được thăng chức.

Được tăng lương.

Nghe nói hiện giờ đã là Phó tổng giám đốc của Hoa Tín Capital.

Tôi hít sâu một hơi.

Ép những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng xuống.

Sau đó bước về phía trước.

“Lục Thần.”

Lâm Viễn Chu gọi tôi lại.

Trong giọng nói mang theo chút nhiệt tình giả tạo.

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi dừng lại trước mặt hắn.

Nhìn thẳng vào gương mặt ấy.

Ba năm đã trôi qua.

Thời gian đối xử với hắn vô cùng ưu ái.

Gần như không để lại bất kỳ dấu vết nào trên khuôn mặt đó.

Thay đổi duy nhất.

Chính là ánh mắt.

Sắc bén hơn trước.

Cũng lạnh lẽo hơn trước.

“Lâm tổng.”

Tôi bình thản đáp lại.

“Tôi nghe nói bây giờ cậu đang làm trợ lý chủ tịch ở tập đoàn Thịnh Hằng?”

Lâm Viễn Chu đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

Trong ánh mắt mang theo chút khinh thường.

“Tôi còn tưởng cậu không thể ngóc đầu dậy nổi nữa chứ.”

“Không ngờ vẫn khá có bản lĩnh đấy.”

Tôi không tiếp lời.

Chỉ chờ hắn nói tiếp.

“Hôm nay tôi tới tìm cậu.”

“Là muốn bàn một vụ hợp tác.”

Lâm Viễn Chu lấy từ túi áo vest ra một tấm danh thiếp.

Đưa tới trước mặt tôi.

“Trong tay cậu bây giờ chắc có không ít thông tin nội bộ của Thịnh Hằng nhỉ?”

“Tôi muốn mua một ít.”

Tôi nhìn tấm danh thiếp.

Nhưng không nhận lấy.

“Anh muốn mua thứ gì?”

Tôi hỏi.

“Dữ liệu tài chính của Thịnh Hằng.”

“Danh sách khách hàng.”

“Thông tin về các nhà cung cấp cốt lõi…”

Lâm Viễn Chu nhét tấm danh thiếp vào tay tôi.

Giọng nói hạ xuống rất thấp.

“Cậu đưa những thứ đó cho tôi.”

“Tôi sẽ giúp cậu khôi phục danh tiếng trong ngành.”

“Trả lại sự trong sạch cho cậu.”

“Thế nào?”

“Một cuộc trao đổi công bằng.”

Tôi cúi đầu nhìn tấm danh thiếp trong tay.

Bên trên in rõ:

Lâm Viễn Chu

Phó tổng giám đốc Hoa Tín Capital

“Anh còn nhớ chuyện ba năm trước không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.

Nụ cười trên mặt Lâm Viễn Chu cứng lại một thoáng.

Nhưng rất nhanh đã trở về bình thường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...