Xoay người định bỏ chạy.
Tôi đưa tay giữ lấy tay cô.
“Chủ tịch Thẩm.”
Tôi nhìn Thẩm Vạn Quân.
“Con thích Thanh Vãn.”
“Con muốn ở bên cô ấy.”
“Nếu ngài đồng ý, hôm khác con sẽ chính thức tới nhà hỏi cưới.”
Thẩm Vạn Quân nhìn tôi.
Trong ánh mắt ấy có rất nhiều cảm xúc.
Mãn nguyện.
Hài lòng.
Và cả những điều khó diễn tả thành lời.
“Ta đã chờ ngày này rất lâu rồi.”
Ông vỗ vai tôi.
“Từ ngày cậu cưỡi xe điện đi đón Thanh Vãn.”
“Ta đã biết.”
“Cậu nhất định sẽ là một người rất đặc biệt.”
Chương 20: Hồi kết (Đại kết cục)
Một năm sau.
Hôn lễ của tôi và Thẩm Thanh Vãn được tổ chức tại Trung tâm Nghệ thuật phía Tây thành phố.
Chính là nơi cô từng mở triển lãm tranh cá nhân đầu tiên.
Hôm diễn ra hôn lễ.
Thời tiết vô cùng đẹp.
Ánh mặt trời xuyên qua mái vòm kính.
Rọi sáng toàn bộ đại sảnh.
Những dải lụa trắng khẽ lay động trong gió.
Hoa tươi và cây xanh trang trí khắp nơi.
Khiến cả hội trường trông như một khu vườn mùa xuân.
Thẩm Thanh Vãn mặc váy cưới màu trắng.
Mái tóc được búi gọn.
Đầu đội chiếc vương miện nhỏ tinh xảo.
Đẹp như bước ra từ trong tranh.
Tôi mặc bộ vest xanh đậm.
Đứng ở cuối đại sảnh.
Nhìn cô từng bước từng bước tiến về phía mình dưới sự dìu dắt của Thẩm Vạn Quân.
Mỗi một bước chân.
Đều như giẫm lên trái tim tôi.
Khi Thẩm Vạn Quân đặt tay Thẩm Thanh Vãn vào tay tôi.
Khóe mắt ông hơi đỏ lên.
“Ta chỉ có một đứa con gái này.”
Giọng ông khàn đi đôi chút.
Nhưng vẫn sang sảng như ngày nào.
“Giao cho con đấy.”
“Chủ tịch Thẩm…”
“Gọi ba.”
Thẩm Vạn Quân sửa lại.
Tôi khựng người trong giây lát.
Sau đó bật cười.
“Ba.”
“Ba yên tâm.”
“Con sẽ không để Thanh Vãn chịu bất kỳ uất ức nào.”
Thẩm Vạn Quân vỗ vai tôi.
Rồi quay người bước xuống phía dưới.
Tôi nắm tay Thẩm Thanh Vãn.
Nhìn vào đôi mắt cô.
Trong đó phản chiếu ánh mặt trời.
Phản chiếu những đóa hoa.
Và cả hình bóng của tôi.
“Lục Thần.”
Cô khẽ gọi.
“Anh còn nhớ lần đầu tiên tới đón em không?”
“Nhớ chứ.”
“Anh cưỡi xe điện.”
“Em ngồi phía sau.”
“Gió thổi tung tóc rối hết cả lên.”
“Tất nhiên là nhớ.”
“Lúc đó em đã nghĩ.”
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Nếu người này có thể mãi mãi cưỡi xe điện tới đón mình.”
“Thì hình như cũng rất tốt.”
Tôi bật cười.
Rồi lấy từ trong túi ra một chiếc chìa khóa.
Đặt vào lòng bàn tay cô.
“Đây là gì vậy?”
Cô cúi đầu nhìn.
Sau đó không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Đó là một chiếc chìa khóa xe điện.
Một chiếc chìa khóa hoàn toàn mới.
Thuộc về một chiếc xe điện nhỏ màu hồng.
“Chẳng phải em nói muốn anh luôn cưỡi xe điện tới đón em sao?”
Tôi nhìn cô.
“Bây giờ đổi lại.”
“Đến lượt em cưỡi xe điện tới đón anh.”
Thẩm Thanh Vãn đang cười.
Cười rồi lại bật khóc.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô đưa tay lau đi.
Rồi siết chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay.
“Quyết định vậy nhé.”
Cô nói.
Bên dưới sân khấu.
Tiếng vỗ tay và tiếng reo hò vang lên không dứt.
Tôi nghiêng đầu nhìn xuống.
Thấy Thẩm Vạn Quân đang đứng giữa đám đông.
Lén đưa tay lau khóe mắt.
Thấy Triệu Chính Hoa và Lý Minh đứng bên cạnh.
Giơ ngón tay cái về phía tôi.
Thấy Chu Viễn dẫn theo các đồng nghiệp phòng Kinh doanh không ngừng hò reo.
Liên tục trêu chọc:
“Lục tổng đúng là có phúc!”
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng cảm thấy.
Mình giống như vừa trải qua một giấc mơ rất dài.
Trong giấc mơ ấy.
Tôi từ một nhân viên vệ sinh cọ bồn cầu.
Trở thành trợ lý chủ tịch.
Rồi trở thành Giám đốc Chiến lược.
Tôi đánh mất ba năm thanh xuân.
Đánh mất danh tiếng.
Đánh mất sự nghiệp.
Nhưng cũng chính lúc rơi xuống đáy vực sâu nhất.
Tôi lại gặp được người phù hợp nhất.
Khi tỉnh giấc.
Mọi điều tốt đẹp đều hiện hữu trước mắt.
Chân thực đến mức có thể chạm vào.
“Chú rể.”
“Bây giờ anh có thể hôn cô dâu rồi.”
Lời của người dẫn chương trình kéo tôi trở về thực tại.
Tôi cúi đầu.
Nhìn Thẩm Thanh Vãn.
Ánh nắng phủ lên gương mặt cô.
Khiến nụ cười ấy trở nên rạng rỡ và ấm áp vô cùng.
Tôi hơi cúi người xuống.
Khẽ hôn lên trán cô.
“Cảm ơn em, Thanh Vãn.”
“Cảm ơn em chuyện gì?”
“Cảm ơn em đã bằng lòng ngồi sau xe điện của anh.”
Cô bật cười.
Đôi mắt cong cong như vầng trăng non.
“Vậy thì anh phải lái cho chắc nhé.”
“Đừng để em bị xóc ngã xuống.”
Tôi nắm chặt tay cô.
Mỉm cười đáp:
“Được.”
“Anh sẽ chở em thật vững.”
“Vững cả một đời.” ❤️
Chaporia
Bình Luận (0)