Thoát được một lần.

Không có nghĩa là được số phận ưu ái.

Trước ngày nhập học.

Tôi lại nhận thêm một học sinh mới.

Địa điểm là một căn biệt thự ở ngoại ô.

Người mở cửa.

Là Bùi Tri Viêm.

Trên mặt cậu ấy vẫn còn vài vết bầm.

Mặc áo sơ mi trắng.

Bóng cây ngoài cửa sổ loang lổ rơi trên gương mặt.

Giọng nói hơi khàn.

“Tiểu Hạ, cậu đến rồi.”

“Bạn học Bùi.”

“Bắt đầu học thôi.”

Tôi bình tĩnh kéo giãn khoảng cách.

Nghiêm túc chuẩn bị bài giảng.

Sáu nghìn tệ một giờ.

Không cần thiết phải gây khó dễ với tiền.

Bùi Tri Viêm đang ôn thi ngoại ngữ để du học.

Nhà họ Bùi phát hiện cậu ấy cố tình thi hỏng đại học.

Hoàn toàn thất vọng.

Nên quyết định đưa cậu ấy ra nước ngoài.

Dù sao cũng là con trai độc nhất.

Có mục nát đến đâu cũng phải cố đắp lên tường.

Làm bài tập được một nửa.

Gió hè thổi tung mái tóc tôi.

Tôi còn chưa kịp vén lên.

Bùi Tri Viêm đã đưa tay giúp tôi gài lọn tóc ra sau tai.

Tôi hất tay cậu ấy ra.

Sắc mặt lạnh nhạt.

“Bạn học Bùi.”

“Câu này cậu hiểu chưa?”

Bùi Tri Viêm chống cằm bằng một tay.

Đôi mắt chìm trong bóng tối.

Hoàn toàn không trả lời câu hỏi.

“Trước đây cậu đâu có cách xa tôi như thế.”

“Cậu sẽ lén nhìn tôi.”

“Sẽ giữ lại cả những tờ giấy nháp tôi viết…”

Tôi nhắc nhở:

“Tán gẫu cũng tính giờ.”

“Một phút một trăm tệ.”

Bùi Tri Viêm khép sách lại.

Vẻ mặt đầy chán nản.

Không muốn học nữa.

Đứng bên cửa sổ ngẩn người.

Còn định hồi tưởng quá khứ.

Nhưng lại nhìn thấy một bóng người đang ngồi xổm bên ngoài biệt thự.

Thẩm Dã ngậm sợi dây chuyền.

Ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

Nheo mắt.

Điên cuồng cắn xé không khí.

Bùi Tri Viêm cạn lời bật cười.

“… Cậu nuôi chó thật luôn đấy.”

“Có đôi khi tôi rất hối hận.”

“Lẽ ra nên dùng ảnh mạng của người khác.”

“Tại sao lại dùng ảnh của cậu chứ?”

Câu nói đó nhắc tôi nhớ ra một chuyện.

Tôi đưa tay về phía cậu ấy.

“Xóa hết ảnh tôi từng gửi cho cậu.”

“Nếu không.”

“Tôi gọi cậu ấy lên đây cắn người.”

________________________________________

19

Tôi vốn tưởng sẽ phải cãi nhau một lúc.

Không ngờ.

Bùi Tri Viêm ngoan ngoãn đưa điện thoại cho tôi.

“… Có thể giữ lại một tấm không?”

“Vài năm nữa tôi ra nước ngoài.”

“Có lẽ sẽ nhớ cậu.”

Tôi không biểu cảm.

Xóa sạch lịch sử trò chuyện.

Xóa luôn tài khoản.

Còn mở album ảnh ra kiểm tra.

Quả nhiên.

Có một album riêng tư.

Tên là:

Đồ ngốc đáng yêu nhất.

Bên trong chỉ có duy nhất một tấm ảnh.

Là ảnh chụp lén.

Bối cảnh là phòng học của tôi.

Tôi vén tóc mái lên.

Mặt mộc hoàn toàn.

Trên trán còn có vài nốt mụn tuổi dậy thì.

Đang nghiêm túc giảng một bài toán.

Người chụp lúc ấy dường như rất căng thẳng.

Ống kính bị rung.

Mờ đến mức khó nhìn rõ.

Tôi cũng không biết.

Khi đó người chụp đang nghĩ gì.

Tôi nhấn nút xóa vĩnh viễn.

Trước lúc rời đi.

Bùi Tri Viêm khẽ hỏi:

“Cậu có muốn cùng tôi ra nước ngoài không?”

________________________________________

20

“Đừng lo.”

“Chúng ta có thể bắt đầu lại từ bạn bè.”

“Làm quen lại từ đầu, được không?”

“Thẩm Dã có vấn đề về tâm lý.”

“Hồ sơ của cậu ta nằm trong ngăn kéo.”

“Bệnh án, chẩn đoán tâm lý.”

“Đều ở đó.”

“Dù sao cậu ta cũng bị gia đình vứt bỏ.”

“Kiểu trẻ mồ côi như vậy thường có vấn đề về tinh thần.”

“Tôi rất lo cho cậu.”

“Tôi cũng đã tìm bác sĩ tâm lý rồi.”

“Ông ấy nói thật ra người tôi thích là…”

Tôi cắt ngang lời cậu ấy.

Cầm lấy tập hồ sơ của Thẩm Dã.

“Thích một người.”

“Là dùng cách đó để hủy hoại người ta sao?”

“Người có bệnh là cậu.”

Tôi không hề quay đầu lại.

Vừa bước ra ngoài.

Đã ném tập hồ sơ ấy vào thùng rác.

Muốn hiểu một người.

Phải dùng chính đôi mắt mình.

Phải tự cảm nhận.

Thẩm Dã vừa nhìn thấy tôi đi ra.

Lập tức bật dậy.

“Bé cưng bé cưng bé cưng!”

“Em ngoan không?”

“Em ngồi xổm ở đây suốt.”

“Không nhúc nhích một chút nào.”

“Cũng không đi vào!”

“Chỉ cần chị gọi.”

“Em lập tức cắn chết cậu ta!”

Cậu ấy nhào vào lòng tôi.

Giống như một chú chó lớn.

Đâm thẳng vào tim tôi.

Khiến nhịp tim loạn cả lên.

Tiếng ve mùa hè râm ran không dứt.

Nhưng tiếng tim đập.

Lại còn ồn ào hơn cả tiếng ve.

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...