Giọng Tô Thanh Ca vọng qua cửa, vừa dò xét vừa lo lắng: “Nghiễn Từ? Anh ở trong đó à?”

“Em thấy áo anh ngoài cửa… Ninh Ninh thay xong chưa? Nửa sau buổi tiệc sắp bắt đầu rồi…”

Tôi trợn to mắt, toàn thân căng cứng.

【Xong rồi! Bị bắt tại trận!】

【Sao người phụ nữ này lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc vậy?】

【Nếu bị cô ta thấy cảnh này… sau này mình còn giả làm vợ bị bỏ rơi kiểu gì? Lấy mười tỷ kiểu gì?】

Tôi ra sức đẩy Phó Nghiễn Từ.

Nhưng anh không những không buông mà càng quá đáng hơn.

Anh rời môi tôi nhưng không rời người.

Men theo đường cằm xuống, hôn lên vùng da còn vương rượu.

“Ưm…” tôi không nhịn được rên, vội bịt miệng.

Phó Nghiễn Từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ánh lên ý cười xấu xa.

Anh ghé tai tôi, vừa dùng cà vạt khẽ cọ cổ tay tôi, vừa nói vọng ra ngoài: “Gấp gì? Chưa thay xong.”

Giọng khàn lười biếng, đầy dư vị thỏa mãn.

Ngoài cửa, hơi thở Tô Thanh Ca khựng lại, tiếng gõ lập tức dừng.

Nhưng Phó Nghiễn Từ vẫn chưa buông tôi.

Anh nhìn gương mặt đỏ bừng của tôi, ánh mắt càng nguy hiểm.

“Muốn lấy mười tỷ?” anh cắn nhẹ tai tôi, giọng thấp đến mức chỉ mình tôi nghe thấy.

“Vậy thì trước hết làm tròn nghĩa vụ Phó phu nhân đi.”

“Còn tên Jerry…”

“Tay hắn, có to bằng tôi không?”

5

Cửa mở.

Tôi thay lễ phục dự phòng, cúi đầu đi sau lưng Phó Nghiễn Từ.

Tô Thanh Ca đứng chờ ngoài.

Ánh mắt cô ta lướt qua cổ áo hơi xộc xệch của Phó Nghiễn Từ và đôi môi ửng đỏ của tôi, siết chặt túi xách đến trắng bệch.

“Nghiễn Từ, hai người…”

Phó Nghiễn Từ không cho cô ta cơ hội nói.

“Về.” Anh nắm cổ tay tôi, sải bước ra ngoài.

Hàng ghế sau Rolls-Royce, không khí trong xe nặng nề.

Tôi co người sát cửa.

Lúc này, màn hình điện thoại sáng lên.

Một tin nhắn WeChat bật ra.

“Bé cưng, tối nay gặp chỗ cũ nhé, luyện core cho em thật tốt nha. — Jerry”

Không khí lập tức đóng băng.

Da đầu tôi tê rần.

【Trời ơi! Jerry! Huấn luyện viên khóa riêng hai mươi nghìn tệ của tôi! Anh nhắc lịch thì nhắc, gọi bé cưng làm gì!】

【Mạng tôi sắp bị anh gọi mất rồi!】

Ánh mắt Phó Nghiễn Từ ghim chặt vào màn hình.

Nhiệt độ trong xe tụt xuống đáy.

“Dừng xe.” anh lạnh lùng nói hai chữ.

Tài xế phanh gọn, xe dừng bên đường, vách ngăn lập tức nâng lên.

Phó Nghiễn Từ cầm điện thoại tôi.

Ánh sáng xanh lạnh chiếu lên gương mặt góc cạnh, toát ra vẻ hung bạo.

“Jerry?” anh đọc cái tên, nghiến răng, sát khí bốc lên.

“Còn luyện core?”

Tôi run bắn, nước mắt trào ra.

“Ông xã, anh nghe em giải thích! Không phải như anh nghĩ!”

Tôi ôm tay anh: “Đây là hiểu lầm! Em không quen Jerry nào hết!”

Trong lòng nhỏ máu: 【Hai mươi nghìn của tôi!】

【Nếu anh ta biết mình đi phòng gym ngắm trai bụng sáu múi, chắc chắn khóa học bay luôn!】

【Hoàn tiền còn bị trừ 20% phí! Bốn nghìn đó! Mua được bao nhiêu sườn!】

Ngón tay kẹp điện thoại của Phó Nghiễn Từ siết chặt đến trắng bệch.

Anh quay sang nhìn gương mặt đang khóc của tôi.

“Không quen?” anh cười lạnh.

“Vậy sao hắn gọi em là bé cưng?”

Não tôi quay như chong chóng.

“Hắn… hắn là bán bảo hiểm! Đúng!”

“Giờ mấy người bán hàng để tạo thân quen, gọi gì cũng dám! Quá vô liêm sỉ!” tôi phẫn nộ mắng.

Trong lòng: 【Xin lỗi nhé Jerry!】

【Vì 80% tiền hoàn lại của tôi, đành để anh làm nhân viên bảo hiểm vậy!】

Gân xanh trên trán Phó Nghiễn Từ giật giật.

Anh chạm hai cái trên màn hình, trực tiếp gọi số đó.

Tôi hít một hơi lạnh.

【Đừng gọi! Đừng gọi! Tên đó nổi tiếng nói to với tự nhiên thân quen!】

Điện thoại vừa kết nối.

Trong xe im phăng phắc, tiếng bên kia rõ ràng.

“Ôi bé cưng! Cuối cùng em cũng trả lời!”

“Tối nay còn tập squat với hip bridge không? Anh chuẩn bị sẵn thảm yoga cho em rồi!”

Bên kia nhạc bass rung trời.

Mắt tôi tối sầm, hoàn toàn tuyệt vọng.

【Xong. Hết rồi.】

【Mười tỷ chưa tới tay, đến khóa riêng hai mươi nghìn cũng giữ không nổi.】

【Hủy diệt đi, nhanh lên.】

Phó Nghiễn Từ không nói gì, cúp máy, ném chiếc điện thoại đời mới nhất ra ngoài cửa sổ.

“Điện thoại của em——” tôi bật kêu.

Phó Nghiễn Từ bóp cằm tôi, ép quay lại.

Ánh mắt anh đáng sợ, cuộn trào bão tố.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...