Tôi nhìn gương mặt xấu xa của Phó Nghiễn Từ, rồi nhìn ngón tay mình in dấu răng.
Sức giả vờ yếu đuối bỗng biến mất.
Tôi rút tay, tựa lưng ghế, bắt chéo chân.
“Được thôi.” tôi nhếch môi, cười kiểu mặc kệ.
Trong lòng bắt đầu buông thả: 【Mất hết liêm sỉ rồi còn giả tiểu thư gì nữa! Tổn thất tinh thần? Lấy thân bù được không? Anh bị thương một tay, mặc tôi muốn làm gì thì làm! Cơ bụng muốn sờ lâu rồi, hôm nay sờ cho tróc luôn!】
Phó Nghiễn Từ đang dựa gối nhìn xuống.
Nghe xong, anh cứng người, tai hơi đỏ.
“Giang Ninh.” anh nghiến răng, yết hầu nhấp nhô, “em còn biết xấu hổ không?”
Tôi không nhúc nhích.
Trong lòng: 【Anh bảo qua là qua à? Bệnh nhân mà đòi làm chủ? Muốn thì cầu tôi đi.】
Phó Nghiễn Từ tức đến bật cười.
Anh vén chăn định xuống giường.
Cửa phòng mở ra, Tô Thanh Ca ngồi xe lăn được hai cảnh sát đẩy vào.
Cổ cô ta quấn băng — dấu siết từ tay Phó Nghiễn Từ.
Tóc rối, mặt trắng, không còn vẻ kiêu sa.
“Nghiễn Từ!” vừa thấy anh, cô ta lập tức lao tới giường khóc nức nở. “Anh cứu em! Em không muốn ngồi tù!”
“Tên điên Triệu Khải bắt cóc em, em cũng là nạn nhân!”
Hai cảnh sát chặn lại: “Cô Tô, xin bình tĩnh, chúng tôi chỉ đưa cô đến làm biên bản nhận diện cuối cùng.”
Tô Thanh Ca giãy giụa, chỉ tôi hét: “Là cô ta! Giang Ninh chọc giận Triệu Khải!”
“Con dao vốn đâm cô ta, Nghiễn Từ bị thương vì cứu cô ta!” cô ta khóc nhem nhuốc.
Tôi ngồi trên ghế, không nhúc nhích.
Trước đây chắc tôi sẽ vừa giả đáng thương vừa chửi thầm.
Giờ tôi đến chửi thầm cũng lười.
Tôi đứng dậy, bước tới trước xe lăn.
Tô Thanh Ca sững lại, cảnh giác.
“Cô làm gì?”
Tôi giơ tay, tát thẳng xuống.
Tiếng tát vang trong phòng.
Đầu cô ta lệch sang, má lập tức in dấu đỏ.
“Giang Ninh! Cô dám đánh tôi?!” cô ta ôm mặt hét.
Tôi lắc cổ tay tê. “Đánh thì đánh, còn phải chọn ngày à?”
Tôi nhìn xuống, ánh mắt lạnh băng. “Tô Thanh Ca, đầu cô có vấn đề à? Cô thật sự nghĩ Phó Nghiễn Từ giữ cô lại vì còn yêu?”
Tôi đập tan ảo tưởng cuối cùng. “Anh ta chỉ coi cô là công cụ thử giới hạn của tôi thôi.
Cô tưởng mình quan trọng lắm sao?”
Tô Thanh Ca quay phắt sang Phó Nghiễn Từ, mong anh phủ nhận.
“Nghiễn Từ… cô ta nói dối đúng không?”
Phó Nghiễn Từ tựa đầu giường, không thèm nhìn.
Anh rút khăn ướt đưa cho tôi.
“Tay có đau không?” giọng bình thản, đầy nuông chiều.
“Lần sau việc nặng để vệ sĩ làm, đừng làm bẩn tay.”
Tô Thanh Ca chết lặng.
Cô ta nhìn anh, ánh mắt chỉ còn tuyệt vọng điên loạn.
“Phó Nghiễn Từ! Anh điên rồi! Cô ta bỏ bùa gì cho anh!”
Cảnh sát lập tức đẩy xe lăn ra.
“Cô Tô, việc nhận diện đã xong.”
“Triệu Khải đã khai việc hai người cấu kết bắt cóc tống tiền. Mời cô hợp tác điều tra.”
Tô Thanh Ca gào thét cho đến khi bị đưa đi.
Hành lang dần yên tĩnh.
Tôi nhận khăn, lau tay.
“Cứ thế tống cô ta vào tù, anh không đau lòng à?” tôi nhướng mày.
Phó Nghiễn Từ nhìn tôi. Ánh mắt sâu dần từ bàn tay tôi đến khóe mắt cong nhẹ.
“Có.” anh đáp ngay.
Tôi khựng, mặt trầm xuống.
Trong lòng: 【Gì cơ? Anh còn tình cũ?】
【Tin không tôi rút ống oxy anh luôn!】
Phó Nghiễn Từ bật cười, kéo cổ tay tôi.
Anh kéo mạnh, tôi mất thăng bằng ngã lên ngực anh.
Hơi thở nóng lướt qua tai khiến tôi run nhẹ.
“Anh chỉ đau lòng…” anh hạ giọng, đầy nguy hiểm.
“Khóa học riêng hai mươi nghìn của vợ anh, giờ không ai tập core cùng nữa.”
10
Nửa tháng sau.
Biệt thự Bán Sơn.
Bột thạch cao trên tay Phó Nghiễn Từ vừa tháo.
Tôi nằm bẹp trên sofa da trong phòng khách, lướt chiếc điện thoại mới mua.
Chiếc điện thoại trước đã bị anh ném thẳng ra cửa sổ xe trong đêm hỗn loạn hôm đó.
“Bíp.” tiếng thông báo WeChat vang lên.
Tôi vừa đăng nhập lại tài khoản cũ, một tin nhắn thoại dài sáu mươi giây bật ra.
Tên ghi chú: Huấn luyện viên Jerry.
Tay tôi run lên, suýt làm rơi điện thoại vào mặt.
Chưa kịp nhấn thu hồi hay xóa, Phó Nghiễn Từ đã bưng cốc nước ấm từ bếp đi ra.
Anh mặc đồ ở nhà, cổ áo rộng để lộ xương quai xanh.
“Ai nhắn?” anh bước tới, từ trên cao liếc màn hình.
Tôi hoảng hốt giấu điện thoại.
Chaporia
Bình Luận (0)