Vừa bật máy, vạch sóng còn chưa nhảy đầy.
“Đinh——”
Một tiếng thông báo tin nhắn giòn tan như lệnh truy hồn nổ bên tai.
Tôi cúi đầu nhìn, đồng tử chấn động dữ dội.
Đó là tin nhắn báo tài khoản ngân hàng nhận tiền.
【Tài khoản đuôi số 8888 của quý khách lúc 10:45 nhận được 50.000.000,00 nhân dân tệ, ghi chú: Phí nuôi con.】
Năm… năm mươi triệu?!
Tay tôi run dữ dội, điện thoại suýt tuột khỏi tay. Còn chưa kịp hoàn hồn khỏi cú sốc do con số thiên văn này mang lại, phía trên màn hình đột nhiên bật ra thông báo có email mới.
Hình đại diện quen thuộc của người gửi khiến toàn bộ máu trong người tôi lập tức đông cứng.
Tôi máy móc nhấn mở email.
Chỉ vỏn vẹn một dòng ngắn ngủi, ngay cả dấu câu cũng toát lên sự bá đạo và u ám đặc trưng của người đàn ông đó:
“Nhận được tiền rồi? Đủ nuôi con của chúng ta không?”
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy không khí ẩm thấp oi bức xung quanh như biến thành nitơ lỏng, đóng băng toàn bộ cơ thể tôi tại chỗ.
Anh không đi New York.
Hoặc nói đúng hơn, cho dù anh đang trên đường đến New York, tôi cũng vẫn luôn ở trong lòng bàn tay anh, chưa từng thoát khỏi dù chỉ một giây.
8
Ba ngày tiếp theo, tôi sống như một con chim sợ cành cong.
Tôi không đến khách sạn đã đặt trước, mà đổi xe ba lần, cuối cùng trốn vào một nhà nghỉ tư nhân “đen” trong sâu thẳm cổ trấn, nơi không cần đăng ký chứng minh thư.
Đây là vùng thực sự không ai quản, ngõ ngách chằng chịt, đến cả bản đồ dẫn đường cũng mất tác dụng.
Tôi tưởng mình đã an toàn.
Đêm thứ ba, mưa như trút nước.
Mùa mưa ở miền Nam luôn như vậy, tiếng sấm như muốn nổ tung mái nhà. Tôi cuộn mình trong chăn ẩm mốc, nghe tiếng mưa đập vào lá chuối ngoài cửa sổ, ép bản thân chìm vào giấc ngủ.
Đột nhiên, một tràng tiếng động cơ không thuộc về cổ trấn yên tĩnh này xé toạc màn mưa.
Không phải một chiếc xe, mà là cả một đoàn.
Tôi bật dậy, tim đập cuồng loạn. Chân trần lao đến bên cửa sổ, cẩn thận vén một góc rèm nhìn xuống.
Chỉ một cái nhìn, tôi cảm thấy trời sập.
Trên con đường đá xanh hẹp, đậu kín những chiếc SUV màu đen đồng loạt. Đèn pha chói mắt chiếu sáng màn đêm mưa đen kịt như ban ngày.
Một nhóm đàn ông cao lớn mặc áo mưa đen nhanh chóng xuống xe, động tác chỉnh tề đồng loạt, được huấn luyện bài bản phong tỏa trước sau nhà nghỉ.
Chạy!
Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu tôi.
Tôi chộp lấy ba lô chạy về phía cửa sổ sau, nơi nối với một dãy mái ngói thấp — lối thoát tôi đã sớm quan sát.
Tôi dùng sức đẩy mạnh cửa sổ sau —
“Cô Thẩm, bên ngoài mưa lớn, cẩn thận trơn trượt.”
Ngoài cửa sổ, hai vệ sĩ áo đen như thần giữ cửa đứng đó, mặc cho mưa lớn xối xả lên mặt, mắt cũng không chớp lấy một cái.
Tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm.
Tôi lùi từng bước, cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.
“Bíp ——”
Đó là tiếng khóa điện tử bị quẹt mở.
Trong đêm mưa giông sấm chớp này, tiếng động khẽ ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng sét.
Cửa chậm rãi mở ra.
Ánh đèn vàng u ám từ hành lang hắt vào, kéo dài một bóng người cao lớn đầy áp lực.
Phó Nghiễn Từ đứng ở cửa.
Rõ ràng anh vội vã chạy tới, bộ vest cao cấp đắt tiền trên người đã bị mưa xối ướt đẫm, dính sát vào thân, phác họa đường nét cơ bắp căng chặt. Nước mưa theo đường viền cằm lạnh lùng của anh nhỏ xuống, rơi trên sàn nhà.
Anh không che ô, toàn thân tỏa ra khí lạnh như bò lên từ địa ngục.
Đôi mắt Phật tử vốn luôn bình lặng lúc này đen trầm như mực đặc không tan, đáy mắt cuồn cuộn cảm xúc mang tên điên cuồng.
Anh nhấc chân, từng bước từng bước tiến về phía tôi.
Tiếng “kẽo kẹt” của giày da giẫm lên sàn gỗ cũ kỹ như giẫm lên dây thần kinh tôi.
“Thẩm Ý.”
Anh gọi tên tôi, giọng khàn đến mức như ngậm máu.
“Em thật sự nghĩ rằng, em có thể chạy thoát sao?”
9
Trong căn phòng trọ chật hẹp, không khí như đông đặc thành keo, đặc quánh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Bên ngoài cửa sổ, mưa lớn vẫn điên cuồng đập vào kính, phát ra những tiếng lộp bộp khiến tim người run rẩy. Tôi không còn đường lùi, lưng ép chặt vào góc tường giấy dán đã bong tróc, có thể cảm nhận được hơi ẩm lạnh thấm qua tường bò dọc sống lưng.
Phó Nghiễn Từ từng bước ép sát.
Toàn thân anh ướt sũng, bộ vest thủ công đắt tiền vẫn nhỏ nước xuống, vệt nước sẫm màu uốn lượn trên sàn nhà thành một đường đáng sợ. Đôi mắt thường ngày nửa khép, mang vài phần xa cách như Phật tử, lúc này đuôi mắt đỏ đến kinh người, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
“Đừng lại đây…” Giọng tôi run rẩy, hai tay chắn trước người, nhưng yếu ớt đến đáng thương.
Chaporia
Bình Luận (0)