“Anh thật sự không muốn em đau thêm lần nữa. Cảm giác bất lực đó, một lần là đủ rồi. Cả đời này, chúng ta chỉ cần một đứa ‘chủ nợ’ đó thôi, được không?”
24
Để thư giãn, cũng để ăn mừng cú “viêm dạ dày ruột” hú vía kia, Phó Nghiễn Từ hủy toàn bộ lịch trình tuần này, đưa tôi trở về trường đại học của chúng tôi —— Đại học A.
Đó là nơi chúng tôi quen nhau, tuy rằng lúc đó tôi biết anh, còn anh lại “không biết” tôi.
Khuôn viên cuối thu, lá ngô đồng phủ kín một màu vàng óng.
Chúng tôi như hai sinh viên trốn học, mặc áo hoodie đôi, tản bộ trên con đường rợp bóng cây của đồi Tình Nhân.
“Anh còn nhớ cái hộp thời gian không?” Tôi đột nhiên nhớ ra, “Năm cuối tốt nghiệp, cả lớp đều chôn ước nguyện dưới cây đa cổ thụ đó. Anh cũng chôn à?”
Phó Nghiễn Từ nhướng mày, ánh mắt lóe lên một chút: “Chắc vậy, lâu quá rồi, không nhớ nữa.”
“Xạo! Lúc đó anh là chủ tịch hội sinh viên, hoạt động này do anh tổ chức mà!”
Tôi kéo anh, hào hứng chạy đến dưới cây đa già chứng kiến bao vui buồn hợp tan. Mượn hai cái xẻng công binh, dựa vào tọa độ trong ký ức bắt đầu đào.
Đất bị lật lên, mùi lá mục hòa lẫn mùi tanh của đất ập vào mặt.
“Tìm thấy rồi!”
Một chiếc hộp sắt đã gỉ lộ ra.
Mở nắp ra, bên trong là mấy chục chai thủy tinh được niêm phong. Tôi hưng phấn tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy chai ghi tên tôi, và… ngay sát bên chai của tôi là chai ghi ba chữ “Phó Nghiễn Từ”.
Tôi không chờ được nữa, vặn mở chai của mình, rút tờ giấy đã hơi ố vàng.
Chữ viết non nớt tràn đầy sức sống:
【Hy vọng tương lai có thể trở thành một kiến trúc sư hàng đầu, hy vọng… có thể gả cho tình yêu.】
“Quê mùa.” Phó Nghiễn Từ cười khẽ bên cạnh, đưa tay khẽ véo mũi tôi.
“Còn anh viết gì? Chủ tịch Phó lừng danh chắc là đại nghiệp vĩ mô, hoặc hòa bình thế giới chứ gì?”
Nhân lúc anh không để ý, tôi giật lấy chai trong tay anh.
Phó Nghiễn Từ định ngăn lại, nhưng nhìn thấy sự chờ mong trong mắt tôi, cuối cùng vẫn rút tay về, chỉ có vành tai nhiễm một tầng hồng khả nghi.
Tôi vặn nắp chai, mở tờ giấy ra.
Chữ viết mạnh mẽ có lực, dù là bảy năm trước cũng toát lên khí chất ung dung bá đạo. Nhưng nội dung chỉ có một dòng ngắn ngủi:
【Nếu nhất định phải kết hôn, hy vọng có thể cưới được Thẩm Ý khoa Kinh Quản.】
Khoảnh khắc đó, gió như ngừng thổi, tiếng lá xào xạc cũng biến mất.
Ngón tay tôi cầm tờ giấy bắt đầu run dữ dội, nước mắt không báo trước rơi xuống mặt giấy ố vàng, làm nhòe câu tỏ tình thâm tình ấy.
Bảy năm trước?
Lúc đó tôi chỉ là một sinh viên vô danh của khoa Kinh Quản, mỗi ngày chạy đôn đáo vì học bổng và làm thêm. Còn anh là nam thần được vây quanh, là người thừa kế cao cao tại thượng của nhà họ Phó. Điểm giao nhau duy nhất giữa chúng tôi có lẽ là một lần tôi giúp anh giữ chỗ ở thư viện, hoặc anh tiện tay đưa tôi một chiếc ô trong ngày mưa.
Tôi luôn nghĩ câu chuyện của chúng tôi bắt đầu từ ba năm trước khi tôi vào làm ở Phó thị.
Hóa ra, từ thời niên thiếu ngây ngô đầy ảo mộng ấy, trong trái tim của thiên chi kiêu tử này đã sớm khắc tên tôi.
“Phó Nghiễn Từ…” Tôi nghẹn ngào ngẩng đầu nhìn anh.
Anh đứng dưới bóng cây loang lổ, hai tay đút túi, ánh mắt nhìn tôi dịu dàng như mặt nước mùa xuân.
“Hồi đó thấy em ngốc ngốc, vừa khóc vừa gặm bánh mì trông khá đáng yêu.” Anh nói hời hợt, như thể bảy năm thầm yêu chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể, “Sau này nghĩ, cô gái ngốc như vậy, lỡ bị người khác lừa mất thì sao? Thôi thì anh tự mình thu về vậy.”
Anh bước tới, ôm tôi đã khóc thành mèo mướp vào lòng, hôn lên đỉnh đầu tôi.
“Thẩm Ý, không phải duyên phận. Là anh mưu tính đã lâu, cuối cùng cũng toại nguyện.”
25
Hoàng hôn Maldives như một quả cam đỏ bị bóp nát, nhuộm cả vùng biển thành màu cam đỏ đậm đặc đến không thể tan.
Gió biển dính nhớp, lẫn vị mặn ẩm, thổi chiếc váy lụa của tôi dán sát vào bắp chân. Tôi nheo mắt nhìn về phía bãi cát không xa, nơi cục thịt nhỏ đang chổng mông, hì hục đào cát.
Đó là con trai hai tuổi của tôi và Phó Nghiễn Từ, Phó Dự An.
Thằng bé mặc chiếc quần bơi in đầy hình SpongeBob, để lộ tay chân trắng nõn như khúc củ sen, trong tay cầm con cua ẩn sĩ vừa khó khăn lắm mới bắt được, hưng phấn bước đôi chân ngắn còn chưa vững lắm, chạy về phía chúng tôi.
“Ba ơi! Mẹ ơi! Con sâu to!”
Giọng sữa non vang lên, nó giơ con cua đáng thương đã co rúm lại trước mặt Phó Nghiễn Từ, mặt đầy vẻ chờ được khen.
Phó Nghiễn Từ đang nghiêng người nằm trên ghế bãi biển, tay cầm một cuốn sách, sống mũi đeo cặp kính gọng vàng dùng để tỏ ra nhã nhặn. Nghe vậy, anh chỉ lười biếng nhấc mí mắt, ánh nhìn dừng trên con cua bẩn thỉu một giây, rồi đưa một ngón tay ra, ghét bỏ chặn cái má đầy cát muốn dụi vào của con trai.
Chaporia
Bình Luận (0)