Nếu không phải chính mắt tôi nhìn thấy lúc Lục Dương nắm tay cô ta, cô ta chủ động nắm lại, có lẽ tôi đã thật sự tin rồi.
“Cũng tốt mà.” Tôi cười cười. “Vậy hai người cứ tiếp tục an ủi lẫn nhau đi, tớ đi trước.”
13
Trong căn tin không có nhiều người.
Tôi bưng khay cơm tìm một góc ngồi xuống, mở điện thoại lên.
Trên màn hình chất đầy tin nhắn.
Ngoài những tin của Lục Dương, còn có tin mẹ gửi.
【Niệm Niệm, công việc bên mẹ sắp xong rồi, chiều mai mẹ về đến nhà. Con phải thi cho tốt nhé.】
【Đừng mệt quá, tối ngủ sớm.】
【Mẹ yêu con.】
Sống mũi tôi cay xè, suýt nữa bật khóc ngay trong căn tin.
Mẹ không biết gì cả.
Bà không biết con gái bà tối qua đã trải qua một trận chiến tâm lý như thế nào.
Không biết có người muốn dùng cách độc ác nhất để ngăn con gái bà thi đại học.
Tôi hít sâu một hơi, gõ chữ trả lời bà.
Chaporia
Bình Luận (0)